Trạm Tâm Thức

Chào mừng bạn đến với Trạm Tâm Thức – Đi Qua Muôn Ngả, Cuối Cùng Vẫn Là Trở Về
Đây là nơi để dừng lại, quay về bên trong để hiểu mình, thương mình và thức tỉnh.


Trạm Tâm Thức

✨ BÌNH TÂM CHỌN 1 QUẺ BÀI ✨

Nếu bạn vô tình lướt được bài viết này, có thể bạn là người đang mang trong lòng nhiều lo lắng về sức khỏe, cơ thể hoặc tinh thần của chính mình.
Hôm nay là quẻ về bệnh tật và năng lượng cơ thể.

Hãy hít nhẹ một hơi thật sâu…
Giữ tâm bình an, thả lỏng suy nghĩ và chọn lấy 1 quẻ theo trực giác của bạn

🔮 Quẻ: 1
🔮 Quẻ: 2
🔮 Quẻ: 3
🔮 Quẻ: 4
Tôi sẽ cho bạn biết năng lượng bệnh tình hiện tại của bạn đang ra sao, điều gì cần chú ý và hướng chuyển biến sắp tới.

✨ Manifest hôm nay:
“Cơ thể tôi đang hồi phục. Tâm trí tôi đang bình an. Năng lượng tốt đẹp đang quay trở về với tôi.” 🌿

1 month ago | [YT] | 20

Trạm Tâm Thức

Hỏi: Thưa thầy, chúng ta cố sức làm việc phóng sinh, nhưng còn biết bao người khác vẫn khăng khăng tìm cách bắt giết, như vậy thì có ý nghĩa gì ?
Đáp: Người phóng sinh có công đức của việc phóng sinh. Kẻ bắt giết có tội lỗi của việc bắt giết.
Chúng ta là người tạo công đức của chính mình, người khác bắt giết gây ra tội lỗi của chính họ. Mọi việc trong thế gian đều tương đối tồn tại: Có thiện tất có ác, có ngay thẳng tất có gian tà.
Lẽ nào vì hành động tội lỗi của kẻ khác bắt giết mà chúng ta lại không làm thiện hạnh phóng sinh hay sao ?
Như bác sĩ chữa trị cho bệnh nhân, cũng không thể bảo đảm bệnh nhân sẽ mãi mãi mạnh khỏe.
Gặp khi mất mùa phát tâm cứu tế, cũng không thể bảo đảm dân nghèo về sau mãi mãi chẳng đói thiếu. Mọi việc trong thế gian đều là như vậy.
Tại sao chỉ có một việc phóng sinh lại đặc biệt nghi ngờ ? Con người hiện nay đối với việc danh lợi cá nhân trước mắt thì lỗ mãng, nóng nảy, không chút dè dặt.
Nhưng đối với việc làm thiện phóng sinh thì lại vô cùng do dự, cố sức vạch lá tìm sâu để chỉ ra những chỗ không nên của việc phóng sinh, quả thật là điên đảo!
Trong kinh Phật có dạy, cứu được sinh mạng chúng sinh có thể cảm động cả trời đất, quỷ thần. Giống như kẻ sắp vào cửa tử lại được may mắn thoát chết, công đức này thật không thể nghĩ bàn.
Pháp Sư Viên Nhân

1 month ago | [YT] | 64

Trạm Tâm Thức

THÂN TƯỚNG CỦA ĐỨC PHẬT VƯỢT MỌI VẺ ĐẸP CỦA THẾ GIAN NÀY
Thân tướng của Đức Phật rất đặc biệt, luôn tỏa sáng hào quang, đẹp đến từng chi tiết từ móng tay, móng chân, cho đến từng cử động, từ tư thế đi, đứng, nằm, ngồi.
Ngay cả chiếc áo bình thường khi khoác lên người Phật cũng trở nên rực rỡ.
Cọng cỏ bình dị hay gốc cây xù xì bên đường, chỉ cần có Đức Phật đứng cạnh cũng trở nên tuyệt mỹ. Đức Phật mang vẻ đẹp uy nghiêm, thanh thoát và cao quý đến mức ngôn từ khó lòng diễn tả trọn vẹn.
Mà hễ có ai, dù chỉ một lần lướt qua thấy hình Phật, tự tâm cũng cảm thấy bình an lạ thường…
Cư sĩ Long Khả Nam

1 month ago | [YT] | 68

Trạm Tâm Thức

ĐÊM NGỦ THƯỜNG MƠ THẤY ÁC MỘNG
Đức Phật dạy:
Này Phổ Quảng Bồ Tát, trong đời sau, nếu có những chúng sanh khi ngủ hoặc trong giấc mộng thường thấy các loại quỷ, thần hoặc những hình ảnh kỳ lạ, khiến tâm sinh buồn bã, khóc lóc, sầu khổ, than thở, hoặc hoảng sợ, kinh hãi…
Đó đều là vì những người thân thuộc của họ, như cha mẹ, con cái, vợ chồng, quyến thuộc trong nhiều đời, có thể một đời, mười đời, cho đến trăm nghìn đời về trước hiện đang bị đọa vào ác đạo, chưa được thoát ra.
Những người ấy không biết nương tựa vào đâu để được cứu độ, nên mới hiện về trong giấc mộng, tìm đến người có duyên cốt nhục xưa kia, mong cầu được giúp đỡ, tạo phương tiện để thoát khỏi cảnh khổ.
Này Phổ Quảng, ông nên dùng oai lực, khuyên bảo những người còn sống ấy, hãy đối trước hình tượng chư Phật, chư Bồ Tát, phát tâm chí thành mà tự mình tụng kinh Địa Tạng này, hoặc thỉnh chư tăng tụng, đủ từ ba lần cho đến bảy lần.
Khi tụng kinh đủ số lần hoàn mãn, thì những quyến thuộc đang chịu khổ trong ác đạo sẽ được giải thoát. Từ đó về sau, trong giấc ngủ cũng không còn thấy họ hiện về nữa.
Trích Kinh Địa Tạng, phẩm thứ 6, trang số 66. Bản dịch của HT Thích Trí Tịnh

1 month ago | [YT] | 62

Trạm Tâm Thức

BÀI HỌC TỪ MỘT CON BƯỚM
Một vị sư lên núi hái củi, trên đường trở về, ngài gặp một cậu bé đang tung tăng bên đường, lúc đuổi bướm, lúc hái hoa, gương mặt đầy vẻ tinh nghịch.
Vị sư dừng lại, mỉm cười hỏi:
Con đang cầm gì trong tay vậy?
Cậu bé vội nắm chặt hai bàn tay ra sau lưng rồi lanh lợi đáp:
Nếu sư đoán sai thì phải cho con bó củi này nhé!
Vị sư hiền hòa gật đầu: Được thôi.
Cậu bé cười đầy đắc ý. Trong tay cậu là một con bướm nhỏ còn sống. Cậu nghĩ bụng:
Nếu sư nói còn sống, mình sẽ bóp chết nó. Nếu sư nói đã chết, mình sẽ mở tay cho nó bay đi. Đằng nào mình cũng thắng.
Vị sư nhìn sâu vào đôi mắt cậu bé, rồi chậm rãi nói:
Trong tay con là một con bướm đã chết… đúng không?
Cậu bé bật cười lớn: Sư thầy đoán sai rồi.
Nói rồi cậu mở tay. Con bướm nhỏ lập tức tung cánh bay lên giữa bầu trời xanh.
Vị sư không nói thêm điều gì, chỉ nhẹ nhàng đặt bó củi xuống: Củi của con đây.
Cậu bé hí hửng ôm bó củi chạy về nhà khoe chiến tích. Nhưng trái với mong đợi, người cha không hề vui vẻ. Ông lặng người đi một lúc, rồi nghiêm giọng:
Mau mang bó củi lên chùa trả lại cho sư và xin lỗi ngay.
Cậu bé phụng phịu:
Nhưng rõ ràng con thắng mà cha!
Người cha không đáp, chỉ lặng lẽ đưa con lên chùa.
Đến nơi, hai cha con cúi đầu xin lỗi. Vị sư vẫn chỉ mỉm cười hiền từ, ánh mắt bao dung như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Trên đường về, thấy con trai vẫn còn ấm ức, người cha nhẹ nhàng nói:
Con có biết vì sao sư thầy nói con bướm đã chết không?
Cậu bé im lặng.
Người cha tiếp lời:
Bởi vì nếu ngài nói con bướm còn sống, con sẽ bóp chết nó để giành phần thắng. Ngay từ đầu, sư thầy đã chấp nhận mất bó củi để đổi lấy một sinh mạng nhỏ bé.
Cậu bé nghe xong, bước chân chậm lại. Một lúc lâu sau, cậu khẽ cúi đầu, đôi mắt không còn vẻ đắc thắng ban đầu nữa.
Từ đó cậu hiểu rằng, có những người lùi một bước không phải vì thua, mà vì họ không muốn làm tổn thương người khác.
Trong cuộc đời, sự hiếu thắng và ngạo mạn thường khiến con người đánh mất sự sáng suốt. Ta cứ ngỡ mình chiến thắng, nhưng đôi khi điều ta đánh mất lại chính là lòng nhân hậu.
Thông minh là một món quà trời cho.
Nhưng lương thiện, lại là một sự lựa chọn của trái tim.
Cư sĩ Long Khả Nam viết lại từ những câu chuyện đạo trong Phật giáo.

1 month ago | [YT] | 64

Trạm Tâm Thức

Đức Phật dạy:
Này Địa Tạng Bồ Tát, trong đời sau, như có người thiện nam kẻ thiện nữ nào ở nơi cội phước lành đã gieo trồng trong Phật Pháp, hoặc là bố thí cúng dường, hoặc là tu bổ chùa tháp, hoặc in ấn kinh điển, cho đến chừng bằng một sợi lông, một mảy bụi, một hột cát, một giọt nước.
Những việc lành như thế không luận
nhiều ít, nếu có thể đem hồi hướng phước lành cho khắp pháp giới chúng sanh, thời công đức của người đó trong trăm nghìn đời hưởng thọ sự an vui không thể hết.
Còn như chỉ hồi hướng cho thân quyến trong nhà hoặc tự mình được lợi ích thôi, như thế thời sẽ hưởng quả vui trong ba đời, cứ làm một phần sự lành,
thời được hưởng báo tốt một muôn lần
trội hơn.
Trích Kinh Địa Tạng, Phẩm thứ 10, trang số 110. Bản dịch của HT Thích Trí Tịnh

1 month ago | [YT] | 80

Trạm Tâm Thức

Sáng nay tỉnh giấc thấy Phật, nguyện lòng con được bình an.
Xin cho con đi qua kiếp người đầy giông bão mà vẫn giữ được trái tim mình lương thiện đến hơi thở cuối cùng.
Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật

1 month ago | [YT] | 84

Trạm Tâm Thức

Mong cho người thấy Phật, khởi lên tâm tôn kính.
Thành tựu mọi phước lành.

1 month ago | [YT] | 88

Trạm Tâm Thức

Hỏi: Trong kinh có câu: Một cơn sân nổi lên có thể đốt cháy cả rừng công đức, xin thầy cho ví dụ thế nào mà đốt cháy cả rừng công đức ?
Đáp: Tôi lấy ví dụ trong chùa cho dễ hiểu. Thí dụ, có ông thầy tu ở Thường Chiếu, tu được năm mười năm tích công bồi đức cũng khá, nhưng hôm nào đó, thầy trụ trì hay thầy tri sự rầy la ổng một trận, ổng nổi sân lên, bỏ chùa hoàn tục, trả y áo lại trở về nhà thì công đức còn không? Bao nhiêu công đức bồi đắp lâu nay tiêu tan hết.
Và một thí dụ ngoài đời. Có một Phật tử làm việc từ thiện được nhiều người mến thương.
Một hôm, trong ban tổ chức từ thiện có người làm phật ý, Phật tử này nổi sân nói năng thô lỗ làm mích lòng mọi người rồi bỏ không đi làm từ thiện nữa.
Bao nhiêu công đức vun bồi lâu nay tiêu tan hết. Sân giận là tai họa lớn làm tan hoang hết mọi công đức lành, nên Phật dạy tu phải dè dặt đừng để sân giận nổi lên.
Trích Những cánh hoa đàm - Tập 02 - HT Thiền sư Thích Thanh Từ.

1 month ago | [YT] | 48

Trạm Tâm Thức

GẶP ĐƯỢC PHẬT RỒI, MÀ LẠI BỎ ĐI
Thuở xưa, đức Phật ngồi dưới cội cây Bồ Đề, hàng phục chúng ma, chứng thành đạo quả nơi đạo tràng Thiện Thắng nước Ma Kiệt Đà.
Ngài tự tư duy rằng: Chánh pháp cam lộ ngày nay đã thấm nhuần khắp tam thiên thế giới. Nhớ thuở xưa, lúc ta còn đang khổ tu, phụ vương đã sai năm người cúng dường các thứ ngũ cốc và chăm sóc ta rất có công lao.
Nay Ta nên tìm gặp và trả ân nghĩa xưa cho họ.
Năm người này hiện nay ở nước Ba La Nại. Cho nên đức Phật đứng dậy rời khỏi tòa đi đến nước đó. Đức Phật với tướng hảo trang nghiêm, từ quang tỏa chiếu khắp đất trời, oai thần chấn động khiến ai thấy cũng sinh lòng hoan hỉ.
Trên đường đi, Ngài gặp một người Phạm Chí tên là Ưu Hô. Ông này đã từ bỏ quyến thuộc, gia đình đang đi tìm sư học đạo, ông trông thấy tôn dung vi diệu của đức Thế Tôn vừa kinh ngạc vừa hoan hỉ, dừng lại bên đường, cất tiếng khen:
Vị này đức độ cảm người, oai nghi đỉnh đạc, không biết theo học với vị thầy nào mà được nghi dung tuyệt vời như thế !
Đức Phật nghe vậy, liền đọc lên một bài kệ để trả lời:
Tự giác bát chánh đạo
Nơi đời, không nhiễm ô
Phá lưới dục, dứt ái
Ta không học với ai.
Hạnh ta không thầy dạy
Chí ta khác mọi ai
Duy nhất được thành Phật
Đường Thánh mở từ nay.
Ưu Hô nghe xong buồn bã, hỏi đức Phật định đi về đâu?
Đức Phật đáp:
Ta định đến nước Ba La Nại chuyển Vô thượng pháp luân đem chánh pháp cứu độ cho chúng sinh. Trong ba cõi chưa từng có ai chuyển đại pháp luân giúp chúng sinh thể nhập Niết Bàn như ta hiện nay.
Phạm Chí Ưu Hô nghe vậy mừng rỡ nói rằng:
Lành thay! Lành thay! Nếu đúng như lời Ngài nói sau này rỗi rảnh tôi sẽ đến để nghe pháp mầu.
Ông Phạm Chí nói xong chấp tay chào Phật rồi bỏ đi. Trên đường đến chỗ thầy học đạo, ông tá túc lại một nơi ngủ qua đêm. Đêm đó ông ta bỗng nhiên qua đời.
Đức Phật dùng đạo nhãn thấy rõ việc này rất thương xót nói rằng:
Thế gian ngu si cho là mạng sống trường tồn, gặp được Phật lại bỏ đi, phải chịu mất mạng mà không được nghe chánh pháp.
Trống pháp vang rền mà họ không nghe. Vị cam lộ diệt khổ song họ không nếm. Do đó, vòng sinh tử cứ tiếp nối vô tận, trôi lăn mãi trong năm đường, không biết kiếp nào họ mới được hoá độ.
Kế đó, đức Phật từ mẫn nói kệ rằng:
Ngộ chân lý, thanh tịnh
Thoát khỏi vòng tử sinh
Phật ra đời soi sáng
Trừ ưu khổ hữu tình.
Khó thay, sinh làm người
Khó thay, được sống thọ
Khó thay, Phật ra đời
Khó thay, được nghe pháp.
Lúc đức Phật nói kệ này, năm trăm chư thiên giữa hư không được nghe pháp mầu vô cùng hoan hỉ, chứng đắc quả Tu Đà Hoàn.
Trích Kinh Pháp Cú Thí Dụ, Phẩm Thuật Pháp Thứ 24, Trang số 211.

1 month ago | [YT] | 55