_/|\_ Kệ Tu Trì _/|\_
Giữ vẹn luân thường,
Trọn hết bổn phận,
Ngăn dứt lòng tà,
Gìn giữ lòng thành,
Đừng làm các ác,
Vâng làm các thiện,
Kiêng giết, cứu mạng,
Ăn chay niệm Phật,
Hồi hướng vãng sanh
Thế giới Cực Lạc,
Dùng để tự hành,
Lại còn dạy người,
Ấy gọi Phật tử.
Hành giả hãy nên
Làm như thế ấy
Công đức vô lượng.
_/|\_ Ấn Quang Ðại Sư _/|\_
Linh Minh Trạm Tịch
❖ Chủ đề 810: Hai chữ "Đương đắc", đã được Thế Tôn đích thân hứa khả, tức là thọ ký
❖ Trích từ bài giảng Kinh Kim Cang của Pháp sư Tịnh Không
❖ Nguồn Hoa Ngữ: www.amtb.tw/#/videoplay?menuidparent=29&menuidchil…
❖ Tải Văn Bản tại:
drive.google.com/drive/folders/17FSDuMxPvLpVTCfhn4…
***********************
【Hai chữ "Đương đắc", đã được Thế Tôn đích thân hứa khả, tức là thọ ký.】
Chúng ta có rất nhiều đồng tu, khi xem trên kinh Phật thấy Phật năm xưa thọ ký cho một số đệ tử, liền cảm thấy vô cùng ngưỡng mộ. Chúng ta tự thấy mình thật bất hạnh, cả một đời chẳng gặp được một vị thiện tri thức nào, huống hồ là được thọ ký. Kỳ thực quý vị đã hoàn toàn nghĩ sai rồi, chư Phật Thế Tôn thường hay thọ ký cho quý vị, chỉ là quý vị không để tâm, không tiếp nhận mà thôi, quý vị nói xem thế có đáng tiếc hay không? Ngay chỗ này chính là đang thọ ký cho quý vị. Quý vị không thể trực hạ thừa đương (ngay đó gánh vác), nếu như quý vị trực hạ thừa đương, thì ngay tại đây chính là thọ ký cho quý vị. Chủ nhật chúng ta tổ chức lễ truyền thọ Tam quy y tại đây, có đồng tu cầm Chứng điệp quy y đến hỏi tôi: "Thưa Pháp sư, trên Chứng điệp quy y này sao không có pháp danh của con?". Tôi nói: "Pháp danh 'Diệu Âm' chẳng phải đã in rành rành trên Chứng điệp quy y rồi sao? Cái này mọi người đều giống nhau.". Tại sao lại chọn cái tên này? Đây là do Phật Thích Ca Mâu Ni thọ ký cho chúng ta. Chúng ta dùng cái tên được thọ ký này thì tốt biết bao! Phẩm cuối cùng của "Kinh Vô Lượng Thọ", Phật giảng cho chúng ta rằng, những chúng sanh ở thế giới Ta Bà chúng ta, sanh về thế giới Tây Phương Cực Lạc, tương lai thành Phật tại thế giới Cực Lạc, thành tựu Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác, sau đó ứng hóa đến mười phương thế giới để thị hiện thành Phật độ chúng sanh, danh hiệu Phật đều gọi là Diệu Âm Như Lai. Quý vị phải hiểu rõ, tại sao lại gọi là Diệu Âm Như Lai? Diệu Âm chính là "Nam mô A Di Đà Phật", âm thanh này thật vi diệu! Chúng ta là nhờ niệm Phật mà thành Phật, tương lai giáo hóa chúng sanh, cũng là dùng phương pháp này để phổ độ hết thảy chúng sanh, vừa đơn giản vừa rõ ràng, một câu Phật hiệu liền có thể phổ độ hết thảy chúng sanh viên thành Phật đạo. Người thấu hiểu sự việc này một cách tường tận nhất, triệt để nhất, rốt ráo nhất, chính là Bồ tát Đại Thế Chí.
Quý vị hãy xem "Đại Thế Chí Bồ Tát Niệm Phật Viên Thông Chương", phần mở đầu có câu: "Ta cùng năm mươi hai bậc đồng luân". Năm mươi hai đó không phải là năm mươi hai người, năm mươi hai là nói đến Thập tín, Thập trụ, Thập hạnh, Thập hồi hướng, Thập địa, Đẳng giác, Diệu giác, là năm mươi hai vị thứ này. Qua năm mươi hai vị thứ này quý vị liền hiểu thấu, từ lúc sơ phát tâm mãi cho đến khi thành Phật, Ngài đã dùng phương pháp gì? Một câu Phật hiệu, bốn chữ, chính là vô thượng diệu pháp! Còn có phương pháp nào đơn giản hơn pháp này nữa không, chẳng còn nữa! Vừa đơn giản, vừa dễ dàng, vừa vững vàng, vừa nhanh chóng, đây mới gọi là pháp môn đệ nhất. Trí tuệ của Bồ tát Đại Thế Chí đứng trên Bồ tát Văn Thù, đứng trên Bồ tát Phổ Hiền; Văn Thù, Phổ Hiền còn tu tập một mớ lớn các pháp môn, cuối cùng mới đạo quy Cực Lạc; còn Bồ tát Đại Thế Chí thì dứt khoát, đơn đao trực nhập chẳng có một chút rườm rà rắc rối nào, cho nên Cư sĩ Hạ Liên Cư tán thán Bồ tát Đại Thế Chí là Sơ tổ của Tịnh tông. Vị Sơ tổ Tịnh tông này là Sơ tổ của toàn pháp giới, tận hư không khắp pháp giới, người nào đầu tiên đề xướng việc niệm Phật? Là Bồ tát Đại Thế Chí. Cho nên Bồ tát Đại Thế Chí là Sơ tổ của pháp giới. Ở thế giới Ta Bà chúng ta, Bồ tát Phổ Hiền là Sơ tổ. Thế Tôn thị hiện thành đạo, trong mười bốn ngày (hai thất) đầu tiên đã giảng "Kinh Hoa Nghiêm", Bồ tát Phổ Hiền tại hội Hoa Nghiêm, dùng mười đại nguyện vương dẫn dắt về Cực Lạc, nên Phổ Hiền là Sơ tổ của thế giới Ta Bà chúng ta. Tại Trung Quốc, người đề xướng pháp môn này là Đại sư Viễn Công thời Đông Tấn, Ngài là Sơ tổ ở Trung Quốc chúng ta. Hôm nay chúng ta nói về Sơ tổ Tịnh tông, Sơ tổ có ba vị, thực sự là không thể nghĩ bàn! Hai chữ "Đương đắc" chính là thọ ký, điều đáng quý là chính chúng ta có thể trực hạ thừa đương.
6 hours ago | [YT] | 21
View 1 reply
Linh Minh Trạm Tịch
❖ Chủ đề 809: TỘI TỪ TÂM KHỞI ĐEM TÂM SÁM, KHI TÂM TRỐNG KHÔNG TỘI CŨNG TIÊU VONG
❖ Trích từ bài giảng Kinh Kim Cang của Pháp sư Tịnh Không
❖ Nguồn Hoa Ngữ: www.amtb.tw/#/videoplay?menuidparent=29&menuidchil…
❖ Tải Văn Bản tại:
drive.google.com/drive/folders/17FSDuMxPvLpVTCfhn4…
***********************
【Những gì được tu tập là vô ngã tướng, vô pháp tướng, cũng không có phi pháp tướng. Do đó, cái tâm năng tạo (tâm tạo tác) đã trống không, thì cái nghiệp sở tạo (nghiệp được tạo ra) cũng tự nhiên tiêu diệt. Đó gọi là: Tội từ tâm khởi, đem tâm sám hối; khi tâm đã không, tội cũng tiêu vong.】
Hai câu kệ này đều nói lên chân tướng sự thật. Tổng cương lĩnh tu hành mà "Kinh Kim Cang" truyền dạy cho chúng ta chính là "Ưng vô sở trụ" (Nên không có chỗ trụ), vô sở trụ tức là không chấp trước. Không chấp trước ngã tướng, đây chính là vô ngã tướng; cũng không chấp trước pháp tướng, chính là vô chúng sanh tướng, vì tất cả pháp đều là chúng sanh tướng; cũng không có phi pháp tướng, phi pháp tướng chính là 'không'. Đoạn trước nói "ngã, pháp" là 'hữu' (có), thì 'không' cũng không được chấp trước, ý nghĩa này phần trước đều đã giảng qua rồi. Trong Tam giới nếu như chấp trước không tướng, tương lai sẽ sinh vào cõi trời Tứ Không. Ngoài Tam giới nếu như chấp trước không tướng, liền biến thành Thanh Văn, Duyên Giác, tức là trụ trong thiên chân Niết-bàn (Niết-bàn thiên về Không) một thời gian rất dài, thiên chân Niết-bàn chính là không tướng. Cho nên, cả hai bên 'không' và 'hữu' đều không được chấp trước. "Ưng vô sở trụ", là không chấp vào hữu tướng; "nhi sinh kỳ tâm" (mà sinh tâm ấy), là không chấp vào không tướng, hai bên đều không chấp trước. Người niệm Phật phải ghi nhớ, "Ưng vô sở trụ" chính là buông bỏ vạn duyên, không chỉ thế gian pháp phải buông xuống, mà Phật pháp cũng phải buông xuống. "Nhi sinh kỳ tâm", chính là sinh khởi một cái tâm chuyên niệm A Di Đà Phật, sinh cái tâm này, thật là tốt! Có thể thấy được người niệm Phật chúng ta, thực sự là đang thọ trì "Kim Cang Bát Nhã Ba La Mật", sao có thể nói người niệm Phật không có trí huệ? Trí huệ của người niệm Phật đã đạt đến đỉnh cao, người niệm Phật chính là đang thọ trì "Kim Cang Bát Nhã Ba La Mật". Chỉ có một số người không minh bạch giáo nghĩa, mới nảy sinh ra vô vàn sự hiểu lầm; người thông đạt giáo nghĩa, họ sẽ biết rằng niệm Phật là trí huệ tột độ. Tâm năng tạo đã trống không rồi, hai bên đều không trụ, hai bên 'không' và 'hữu' đều không trụ, tâm trống không tức là tâm thanh tịnh rồi, vậy thì cái nghiệp sở tạo đương nhiên cũng liền tiêu diệt. Sự tiêu diệt này chính là một sự chuyển biến hết sức tự nhiên, đem tất thảy thiện nghiệp, ác nghiệp đã tạo hoàn toàn chuyển biến thành Bồ-đề, chuyển phiền não thành Bồ-đề. Nghiệp có còn không? Không còn nữa, thảy đều biến thành Bồ-đề cả rồi.
Nghiệp tiêu trừ rồi, Bồ-đề tăng trưởng, đây thực sự là "Tội từ tâm khởi, đem tâm sám hối". Ý nghĩa này đoạn trước giảng rất rõ ràng, tội từ đâu mà khởi? Từ "hoặc" mà khởi, là mê hoặc. Hoặc chính là khởi tâm động niệm, tội lỗi là từ ngay chỗ khởi tâm động niệm mà sinh ra. Bây giờ ta tu tâm thanh tịnh, trong tâm một vọng niệm cũng không còn nữa, thì tội cũng liền được sám hối sạch rồi. Trong tâm niệm niệm đều là A Di Đà Phật, thì quả báo tương lai sẽ ở đâu? Trong Lục đạo không có A Di Đà Phật, trong cõi nước của mười phương chư Phật cũng không có A Di Đà Phật, A Di Đà Phật ở thế giới Tây Phương Cực Lạc, vậy thì quả báo tương lai chỉ có đi về cõi đó mà thôi, quyết định vãng sanh. "Khi tâm đã không, tội cũng tiêu vong", tâm địa thanh tịnh thì tội lỗi cũng không còn.
Từ đó có thể biết, chỉ cần trong tâm quý vị vẫn còn ý niệm, là ý niệm gì đây? Chưa nói đến niệm vi tế, chỉ nói thô niệm thôi, vẫn còn có thị-phi nhân-ngã, thì nghiệp của quý vị vẫn còn nguyên đó, chưa chuyển được! Quý vị phải biết rằng đời này quý vị nhất định vẫn bị nghiệp lực khống chế, bản thân quý vị không thể tự làm chủ. Cư sĩ Viên Liễu Phàm, gần đây cuốn sách [Liễu Phàm Tứ Huấn] này được in rất nhiều, đều đang được mang đi kết duyên ở khắp nơi. Cư sĩ Viên Liễu Phàm vẫn bị nghiệp lực khống chế, không có năng lực vượt thoát, ông ấy chẳng qua chỉ là biết được thiện có thiện báo, ác có ác báo, từ đó đoạn ác tu thiện. Đem cái nghiệp báo trong đời này của chính ông chuyển đổi lại, ông ấy chỉ làm được đến tầng thứ này, mà tầng thứ này không phải là công phu thượng thừa, chỉ là công phu phổ thông; công phu thượng thừa phải là chuyển phiền não thành Bồ-đề. Vì sao cư sĩ Liễu Phàm vẫn không thể chuyển đổi được [triệt để]? Bởi vì cái tâm danh văn lợi dưỡng thế tục trong ông vẫn chưa đoạn trừ. Ông ấy cầu công danh, cầu phú quý, cầu con cái, trong tâm ông vẫn còn có chỗ mong cầu. Nếu như dùng phương pháp của "Kinh Kim Cang", thì ông ấy đã thành Phật rồi, đó không phải là phàm phu, không phải là đạt được phú quý cõi nhân thiên, mà đó là đi làm Phật, làm Bồ-tát, quả báo đó thật không thể nghĩ bàn! Phật ở ngay chỗ này truyền dạy cho chúng ta, chính là phương hướng lớn, mục tiêu lớn, là quả báo thù thắng không gì sánh bằng. Tâm chúng ta cần phải thanh tịnh, phải biết rằng những phú quý ở thế gian, ở cõi trời thảy đều là một màn trống không, đều là hiện tượng nhân quả tương tục trong sát-na, đương thể tức không, liễu bất khả đắc (thể của nó vốn là không, hoàn toàn không thể nắm bắt được), vậy trong tâm chúng ta còn vướng bận những thứ này để làm gì? Đây là sự sai lầm tuyệt đối, đây chính là mê hoặc điên đảo.
Chúng ta không tụng đọc "Bát Nhã", thì đối với đạo lý này, chân tướng sự thật này rất khó có thể nhìn thấu. Công đức của "Kinh Bát Nhã" thật không thể nghĩ bàn, chính là đem những lý và sự này, từng điều từng điều phân tích cho chúng ta vô cùng rõ ràng, vô cùng minh bạch. Chúng ta đọc được, nghe được rồi, nhất định phải ghi nhớ, phải thời thời khắc khắc nhắc nhở chính mình, chỉ một niệm không tự cảnh giác thì lại mê hoặc ngay. Vì sao lại mê? Bởi vì chủng tử của tập khí ác đã được huân tập từ vô thủy kiếp đến nay, sớm đã trở thành thói quen rồi, dù không muốn khởi tâm động niệm, thì cái vọng niệm đó vẫn cứ nổi lên. Công phu tu hành không có gì khác, chính là nắm giữ câu Phật hiệu này. Nhưng câu Phật hiệu này hãy còn xa lạ, vì mấy năm nay mới học, cho nên rất đỗi xa lạ, không dụng tâm đề khởi thì liền quên mất, thế là vọng niệm lại dấy khởi. Cho nên chúng ta phải làm thế nào để biến cái xa lạ trở nên quen thuộc; đem những tập khí vọng tưởng vốn rất đỗi quen thuộc kia, biến chúng trở nên xa lạ. Quý vị có thể dùng được loại công phu này, thì quý vị liền có thành tựu. Làm thế nào để biến vọng tưởng thành xa lạ? Hãy quên lãng vọng tưởng đi, xa lìa mọi vọng tưởng. Làm thế nào để câu Phật hiệu trở nên thuần thục? Ngày ngày đi niệm A Di Đà Phật, niệm cho thật thuần thục, tịnh niệm tương kế (niệm thanh tịnh nối tiếp nhau), niệm nó cho thật thuần thục. Sau đó, công phu của quý vị tự nhiên sẽ đắc lực, đắc lực chính là "Khi tâm đã không, tội cũng tiêu vong", quý vị sẽ đạt được khinh an, quý vị sẽ đạt được tự tại.
6 hours ago | [YT] | 16
View 0 replies
Linh Minh Trạm Tịch
❖ Chủ đề 808: Há chỉ là quả lành chín trước, mà còn chẳng để cho quả ác được hình thành!
❖ Trích từ bài giảng Kinh Kim Cang của Pháp sư Tịnh Không
❖ Nguồn Hoa Ngữ: www.amtb.tw/#/videoplay?menuidparent=29&menuidchil…
❖ Tải Văn Bản tại:
drive.google.com/drive/folders/17FSDuMxPvLpVTCfhn4…
***********************
【Nếu nương theo giáo pháp liễu nghĩa Tối thượng thừa, tu nhân thù thắng, sẽ chứng quả thù thắng. Như niệm A Di Đà Phật, cầu sanh Tịnh Độ. Liền có thể đem tất cả hạt giống ác từ nhiều đời trước, nhổ sạch cả gốc rễ lẫn cành lá, cho đến những quả ác sắp hình thành hay chưa hình thành, thảy đều chặt đứt, nhổ sạch. Như thế đâu chỉ là quả lành được chín trước, mà còn khiến cho quả ác chẳng thể hình thành!】
Đây là một phương pháp hay, thật sự mà nói là một phương pháp vô cùng thù thắng. Ở đây nói "giáo pháp liễu nghĩa Tối thượng thừa", chính là Tịnh độ Tam kinh, Ngũ kinh, không thể xem thường, không thể khinh suất. Tam kinh, hiện nay kinh điển Tịnh tông là Ngũ kinh Nhất luận, sáu bộ này dung lượng đều không lớn, in gộp lại với nhau cũng chỉ là một quyển sách mỏng. Đây là bảo vật chân truyền của Như Lai, là bảo vật chân truyền của chư Phật, chúng ta phải nhận thức cho thật rõ ràng, trong tất cả Phật pháp thì đây là pháp môn đệ nhất.
Như Đại sư Thiện Đạo đã nói: "Như Lai sở dĩ xuất hiện ra nơi đời, duy chỉ nói bổn nguyện hải của Phật Di Đà". Đây là pháp môn đệ nhất để Phật độ chúng sanh ra khỏi ba cõi, đoạn trừ phiền não, thành tựu Phật đạo. Chúng ta có thể nhận thức rõ ràng được điều này chính là phước báo lớn, "không thể dùng chút ít thiện căn, phước đức, nhân duyên", đó mới là đại phước báo. Quý vị thật sự nhận thức rõ, phân biệt thấu triệt, thì hãy nương theo phương pháp này mà tu hành.
Tu tập thành công trong phương pháp này, thế nào gọi là thành công? Là nắm chắc phần vãng sanh, quyết định được vãng sanh. Lúc này nếu có những nhân duyên sai biệt khác, quý vị có thể tu học thêm một số kinh luận Đại thừa, tham khảo các pháp môn khác. Nhân duyên gì vậy? Là vì phương tiện để độ chúng sanh. Một nhóm người này duyên với kinh Tịnh độ chưa chín muồi, họ thích "Kinh Lăng Nghiêm", vậy phải làm sao? Thì giảng "Kinh Lăng Nghiêm" cho họ nghe. Nhóm người kia lại thích "Kinh Hoa Nghiêm", được! Thì giảng "Kinh Hoa Nghiêm" cho họ, như vậy mới có thể học thêm pháp môn khác.
Điều kiện cốt lõi ở trong đây, chính là mức độ thấp nhất tôi đã có đủ năng lực để vãng sanh, thì tôi mới dám làm. Đây cũng là đại từ đại bi, hy sinh phẩm vị của chính mình. Trong quá khứ, Đại sư Trí Giả của tông Thiên Thai đã làm cho chúng ta một tấm gương. Lúc Đại sư Trí Giả vãng sanh, học trò thỉnh giáo Đại sư rằng: "Ngài cả đời tu Tịnh độ, vãng sanh ở phẩm vị nào?". Ngài nói rất khiêm nhường: "Ta vãng sanh chỉ ở Ngũ phẩm vị". Ngũ phẩm vị là sanh vào cõi Phàm Thánh Đồng Cư, phẩm vị không cao. Ngài đã nói, bởi vì cả đời lãnh chúng, lãnh chúng thì phải bận tâm, phải lo liệu từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ trong chùa, bị phân tâm nên không thể chuyên tâm niệm Phật; lại phải dạy học, vì Ngài thuộc tông Thiên Thai. Bởi vì những việc bận rộn này làm phân tâm, xen tạp, cho nên phẩm vị vãng sanh chưa thật sự như ý. Thế nhưng quý vị phải nhớ cho kỹ, là Ngài đã nắm chắc được phần vãng sanh rồi.
Nếu chúng ta ngay cả một chút nắm chắc cũng không có, mà lại muốn tu xen tạp như vậy, thì thật là nguy hiểm. Cho nên ở đây có một giới hạn tối thiểu, mức độ thấp nhất là bản thân quyết định nắm chắc phần vãng sanh, thì xen tạp một chút để lợi ích chúng sanh, đây là đại từ đại bi, xả mình vì người, như thế thì được! Nếu bản thân mình hoàn toàn không nắm chắc phần vãng sanh, thì tuyệt đối không được làm.
Trong "Kinh Vô Lượng Thọ" giảng rất rõ ràng: Dù cúng dường vô lượng vô biên chư Phật Như Lai, chẳng bằng thanh tịnh cầu Chánh giác, vẫn không sánh bằng việc vãng sanh! Quý vị cúng dường vô lượng vô biên Như Lai, đó là phước báo, phước báo không thể độ chính mình, không thể đoạn phiền não, không thể thoát khỏi ba cõi, không thể thành Phật đạo. Nhất định phải niệm Phật cầu sanh Tịnh độ, như vậy mới là thật sự giác ngộ, thật sự không còn mê hoặc nữa.
Cho nên cầu sanh Tịnh độ, liền có thể đem những hạt giống ác nghiệp từ vô lượng kiếp của chính mình - đoạn này ở trước cũng là lời tỷ dụ - chặt đứt, nhổ sạch; trên thực tế chính là đới nghiệp vãng sanh. Sau khi sanh đến thế giới Tây Phương, mặc dù có ác nghiệp, có nghiệp nhân, nhưng thế giới Tây Phương không có ác duyên. Vừa rồi đã nói, nhân phải có duyên thì mới hiện ra quả báo. Thế giới Tây Phương không có ác duyên, cho nên hạt giống tập khí ác của quý vị dù mang theo nhiều đi chăng nữa, đến được nơi đó đều sẽ không kết quả, vì không có ác duyên. Đạo lý là ở chỗ này, cho nên đâu chỉ là quả lành chín trước mà thôi đâu!
6 hours ago | [YT] | 11
View 0 replies
Linh Minh Trạm Tịch
❖ Chủ đề 807: Hai nghiệp thiện ác, đều có nhân quả riêng, cùng tồn tại song song, không thể bù trừ
❖ Trích từ bài giảng Kinh Kim Cang của Pháp sư Tịnh Không
❖ Nguồn Hoa Ngữ: www.amtb.tw/#/videoplay?menuidparent=29&menuidchil…
❖ Tải Văn Bản tại:
drive.google.com/drive/folders/17FSDuMxPvLpVTCfhn4…
***********************
【 Cần biết rằng trong kinh Phật thường nói, hai nghiệp thiện ác, mỗi nghiệp đều có nhân quả riêng, cùng tồn tại song song, không thể bù trừ cho nhau. Cho nên trải qua trăm ngàn kiếp, nghiệp đó vẫn không mất. Vậy thì phải làm sao? Chỉ có một phương pháp là tận lực tiêu diệt các hạt giống ác mà thôi. 】
Đoạn này nói về mặt lý luận thì không có vấn đề gì, nhưng xét về mặt sự tướng thì lại vô cùng khó khăn, thật chẳng dễ dàng chút nào. Lời Phật dạy không sai, chúng ta làm thiện hay làm ác thì đều có nhân quả báo ứng riêng biệt, thiện và ác không thể bù trừ cho nhau được. Đừng cho rằng quá khứ mình đã tạo ác nghiệp, bây giờ làm thêm một chút thiện nghiệp để "lấy công chuộc tội"; đó là suy nghĩ của thế gian, trong luật nhân quả của Phật pháp hoàn toàn không có cách nói này. Thiện chắc chắn có quả thiện, ác nhất định có báo ác, không có cách nào bù trừ được cả. Cho nên, khi khởi tâm động niệm chúng ta không thể không cẩn trọng, mọi hành vi tạo tác không thể không suy xét, nghiệp ác ngàn vạn lần không được tạo.
Dù chúng ta có bị người khác đổ oan, chịu thiệt thòi, bị mắc lừa, thì cũng phải sinh tâm hoan hỷ, xem như là mình đang trả nợ. Trả như vậy là xong, sự việc này đã kết thúc; kết thúc rồi thì sẽ rất thoải mái, vì đã báo đáp xong nợ nần. Tuyệt đối không được oán trời trách người, không được có ý niệm báo thù, có như vậy thì tâm của quý vị mới thanh tịnh. Chúng ta tu là tu cái gì? Là tu tâm thanh tịnh. Nếu những ý niệm này cứ vướng mắc trong lòng, thì làm sao tâm quý vị thanh tịnh cho được? Thế nên phải tiêu nghiệp.
Phương pháp tiêu nghiệp, nói thật ra, phương pháp tốt nhất chính là niệm Phật vãng sanh Tịnh độ. Dù là thuận cảnh hay nghịch cảnh, đều không được để trong lòng, đều phải buông xả. Nhất định phải biết rằng, ý niệm ác không buông xuống thì sẽ chiêu cảm quả báo trong ba đường ác; ý niệm thiện không buông xuống thì sẽ chiêu cảm quả báo trong ba đường thiện.
Ba đường thiện không phải là chuyện tốt đẹp gì, quý vị cứ nhìn thế gian này thì sẽ rõ: có người đại phú đại quý nào mà không tạo nghiệp, họ còn tạo nghiệp nhiều hơn chúng ta nữa. Chúng ta là gia đình nghèo khó, cơ hội để chúng ta ăn thịt chúng sanh rất ít, còn họ một ngày ba bữa vẫn chưa đủ, lại còn ăn thêm các bữa phụ. Chỉ riêng trên việc ăn uống này thôi thì nghiệp tạo ra đã quá nặng rồi, những việc khác thì chưa bàn tới.
Vì vậy, phú quý tuyệt đối không phải là chuyện tốt; nếu phú quý là việc tốt, thì cớ sao Đức Phật Thích Ca Mâu Ni lại phải thị hiện xuất gia? Tại sao Ngài không đi làm Quốc vương? Người thế gian chúng ta thường nói: "Tôn quý như bậc Thiên tử, giàu có khắp bốn biển", tại sao Ngài lại không cần, Ngài lại muốn đi xuất gia? Bởi Ngài biết rõ đó là nghiệp chướng, "Hoặc - Nghiệp - Khổ" chính là ba chướng ngại, thì có gì tốt đẹp đâu! Thử hỏi có mấy ai có thể nhìn thấu được sự phú quý của cõi người, cõi trời vốn dĩ là Tam chướng, là chướng ngại cho việc hành Đạo! Phật thường dạy trong kinh rằng "Phú quý học Đạo nan" (Giàu sang học Đạo khó), phú quý sẽ biến thành chướng ngại cho việc học Đạo.
Do đó, chúng ta tuyệt đối không được móng khởi một ý niệm cầu mong phước báu nhân thiên. Giả sử phước báu này hiện tiền, do đời trước có tu phước nên phước báu này hiện ra; khi hiện tiền rồi thì phải biết xả (buông bỏ), bản thân không nên thụ hưởng. Mình đem phước báu này cúng dường cho mọi người cùng thụ hưởng, như thế mới là tốt! Có phước thì để cho mọi người cùng hưởng, bản thân mình đừng thụ hưởng, như vậy quý vị mới thực sự có phước báu. Có phước báu mà bản thân tự hưởng, vậy là quý vị lại đi chuốc lấy ba chướng cùng các phiền não rồi. Quý vị không phải đang tiêu trừ ba chướng và các phiền não, mà là đang tu thêm ba chướng cùng các phiền não; e sợ ba chướng phiền não của mình chưa đủ, nên mới "tu thêm" một chút nữa!
6 hours ago | [YT] | 7
View 0 replies
Linh Minh Trạm Tịch
❖ Chủ đề 806: Tam chướng đã tiêu, thì tam đức viên thành, tam thân hiển lộ trọn vẹn
❖ Trích từ bài giảng Kinh Kim Cang của Pháp sư Tịnh Không
❖ Nguồn Hoa Ngữ: www.amtb.tw/#/videoplay?menuidparent=29&menuidchil…
❖ Tải Văn Bản tại:
drive.google.com/drive/folders/17FSDuMxPvLpVTCfhn4…
***********************
【Tam chướng ký tiêu, tiện tam đức viên thành, tam thân viên hiển. Thử kinh, đích thị đoạn hoặc trừ chướng, đạt ư cứu cánh chi kinh.】
(Tam chướng đã tiêu, thì tam đức viên thành, tam thân hiển lộ trọn vẹn. Bộ kinh này, đích thực là kinh điển đoạn hoặc trừ chướng, đạt đến chỗ rốt ráo).
Mấy câu sau cùng này là lời tán thán "Kinh Kim Cang Bát Nhã Ba La Mật". Tam chướng là Hoặc, Nghiệp, Khổ tiêu trừ rồi, thì tam đức là Pháp thân, Bát Nhã, Giải thoát [sẽ hiện tiền]. Ngày nay chúng ta y theo pháp môn này để tu học, tam chướng tuy chưa được tiêu trừ sạch sẽ, nhưng hễ tiêu được một, hai phần, thì tiêu được một phần liền đạt được một phần của tam đức, tiêu được hai phần liền đạt được hai phần của tam đức. Không phải nói là nhất định phải tiêu trừ được bao nhiêu, thì tam đức bí tạng này mới có thể hiện tiền. Không phải như vậy, mà là tiêu trừ đến đâu thì đắc được đến đó (tùy tiêu tùy đắc).
Ở trong đây, điều rõ rệt nhất chính là giải thoát. Bát Nhã, giải thoát; Bát Nhã chính là trí huệ được mở mang. Chúng ta thường nói, nếu quý vị thực sự y theo phương pháp này mà tu tập, thì phiền não của quý vị sẽ nhẹ đi, chấp trước cũng nhẹ đi. Dù vẫn còn chấp trước, nhưng không còn nặng nề như trước kia nữa; phân biệt chấp trước đã nhẹ đi rồi, xem nhạt được mọi duyên thế gian. Trí huệ tăng trưởng; trước kia đối nhân xử thế tiếp vật còn hồ đồ mê muội, hiện tại đã thông minh rồi, đã biết cách làm người, cũng biết cách nói chuyện, biến thành thông minh rồi. Đây chính là hiện tượng nghiệp chướng được tiêu trừ, trong cuộc sống hàng ngày đều được tự tại.
Tôi tin rằng mỗi vị đồng tu nếu như chân thật nghiêm túc tu hành, thì chính quý vị sẽ có thể tự mình thể nghiệm được hiện tượng này. Người càng dụng công đắc lực, thì hiện tượng này lại càng rõ rệt.
Chúng ta học Phật thường hay đọc kinh, trước kia ngày ngày đều đọc bộ kinh này nhưng không hiểu được ý nghĩa; hiện tại vừa cất tiếng đọc lên, hoát nhiên nhìn thấy được ý nghĩa ở trong đó tuôn ra, điều này liền chứng minh công phu của quý vị đã đắc lực. Tâm càng thanh tịnh, ý nghĩa của kinh càng vô cùng vô tận, mỗi một biến đọc đều có chỗ ngộ ra, cho nên quý vị đọc đến mức pháp hỷ sung mãn. Nếu như đọc mà không có chỗ ngộ, vậy thì sẽ đọc rất khổ não, khô khan vô vị. Càng đọc càng thấy có đạo vị, càng đọc càng sáng tỏ, càng đọc càng thấy ý nghĩa ở trong kinh nhiều thêm; được quý vị phát hiện, được quý vị nhìn thấu, đó mới gọi là niềm an lạc chân thật.
Cho nên cảnh giới này, một số đồng tu hẳn là đã có được; điều này liền có thể chứng minh "tam chướng đã tiêu, tam đức viên thành, tam thân hiển lộ trọn vẹn", chúng ta từ nơi đây mà nhận được một chút tin tức. Do đó, "Kinh Bát Nhã" đích xác là bộ kinh đoạn hoặc trừ chướng, giúp đỡ chúng ta đạt đến cảnh giới cứu cánh viên mãn.
6 hours ago | [YT] | 8
View 0 replies
Linh Minh Trạm Tịch
❖ Chủ đề 805: Khởi hoặc là gốc rễ của việc tạo nghiệp chiêu cảm quả khổ
❖ Trích từ bài giảng Kinh Kim Cang của Pháp sư Tịnh Không
❖ Nguồn Hoa Ngữ: www.amtb.tw/#/videoplay?menuidparent=29&menuidchil…
❖ Tải Văn Bản tại: drive.google.com/drive/folders/17FSDuMxPvLpVTCfhn4…
**********************
【Khởi hoặc là gốc rễ của việc tạo nghiệp chiêu cảm quả khổ】
"Hoặc" là mê hoặc. Việc này là đại sự, là một việc lớn rất đỗi nghiêm trọng. Làm sao chúng ta biết được chính mình đang mê hoặc (khởi hoặc chính là mê hoặc)? Bộ Kinh Kim Cang này nếu như chúng ta đọc từ đầu cho đến đoạn này, thì vấn đề này hẳn là tự chúng ta đã trả lời được rồi. Khởi tâm động niệm chính là mê hoặc, quý vị khởi một niệm ác tâm là mê hoặc, quý vị khởi một niệm thiện tâm cũng là mê hoặc.
Thế nhưng chúng ta có biện pháp nào để làm được "không khởi tâm, không động niệm" hay không? Điều này không làm được. Do đây có thể biết, chúng ta thời thời khắc khắc, tại mọi lúc mọi nơi, đều đang ở trong sự mê hoặc. Chúng ta đối nhân xử thế tiếp vật, luôn luôn có một cái nhìn của ta, một suy nghĩ của ta, ta nghĩ nên làm thế nào, đây thảy đều là mê hoặc. Điều này mọi người đều đã minh bạch rồi. Mê ở chỗ nào? Hễ có cái "Ta" là mê rồi. Mê là phàm phu, không mê là Bồ-tát. Tiêu chuẩn trên kinh này chỉ dạy thật rõ ràng tường tận: "Nếu Bồ-tát có ngã kiến, nhân kiến, chúng sanh kiến, thọ giả kiến, tức chẳng phải là Bồ-tát". Chữ "kiến" đó chính là ý niệm. Quý vị vẫn còn loại kiến giải này, vẫn còn ý niệm này, khởi tâm động niệm rằng ta có cách nghĩ thế nào, ta có cách nhìn ra sao, thì quý vị đã khởi hoặc mê mờ mất rồi, thì còn bàn gì đến cách nhìn với cách nghĩ nữa! Đây chính là tạo nghiệp chiêu cảm quả khổ, chiêu khổ tức là thọ báo.
Vì sao lại tạo nghiệp? Vì sao lại thọ quả báo? Đều là do mê hoặc. Thế Tôn năm xưa còn tại thế, vì hết thảy chúng sanh giảng kinh thuyết pháp bốn mươi chín năm. Trong bốn mươi chín năm đó, giảng Bát Nhã đã dùng hết hai mươi hai năm, gần như chiếm trọn một nửa thời gian giảng kinh thuyết pháp của cả cuộc đời Ngài. Do đây có thể thấy, Bát Nhã vô cùng quan trọng. Bát Nhã là trọng tâm trong toàn bộ Phật pháp, vì sao vậy? Chỉ có Bát Nhã mới có thể đoạn được nghi hoặc, đây thực sự gọi là tu từ căn bản. Chúng ta giải quyết vấn đề là phải giải quyết từ tận gốc rễ, trước tiên quý vị phải nhận thức cho rõ ràng: khởi tâm động niệm chính là vô minh, khởi tâm động niệm chính là đang tạo nghiệp.
Chúng ta trong cuộc sống hằng ngày, không khởi tâm, không động niệm có được không? Có gì mà không được! Quý vị cho rằng không được, là bởi vì quý vị từ trước đến nay chưa từng làm thử, nên quý vị mới cho rằng không được. Nếu quý vị thực sự đi làm với tâm không khởi, không động, thì không sai, tuyệt vời vô cùng! Tâm địa thanh tịnh, một trần không nhiễm, sự việc đến, đến thì lập tức xử lý, giải quyết ngay tức khắc, không cần phải suy nghĩ. Quý vị làm việc mà phải suy nghĩ mất mấy ngày, đó là khởi vọng tưởng, là mê hoặc!
Người có trí huệ Bát Nhã thì không cần nghĩ ngợi, sự việc đến lập tức giải quyết, hơn nữa họ xử lý vô cùng thỏa đáng, giải quyết đâu ra đó, hoàn toàn không có một chút sai sót nào. Họ dựa vào đâu? Dựa vào trí huệ. Trí huệ là "chiếu", giống như tấm gương vậy, khi cảnh giới hiện tiền, nó soi chiếu rõ ràng, minh bạch, không hề có sự suy nghĩ, vừa suy nghĩ liền hỏng việc. Quý vị không ngại hãy thử xem, học thử xem, bất luận sự việc gì cũng đừng dùng đến sự suy nghĩ.
Bình thường lúc không có việc gì thì cứ lão thật niệm Phật, niệm Phật là tu tâm thanh tịnh, dùng tâm thanh tịnh để đối nhân xử thế tiếp vật, dùng tâm thanh tịnh để sinh sống, quý vị sẽ rất an vui. Chúng ta thường hay nói ở trên bục giảng: tâm thanh tịnh thì thân thanh tịnh, thân thanh tịnh thì sẽ không sanh bệnh, sẽ không già yếu. Mỗi người trong quý vị đều sợ già, có thể không già được không? Được chứ, tâm thanh tịnh thì sẽ không già; suốt từ sáng đến tối cứ khởi vọng tưởng suy nghĩ mông lung thì sẽ già rất nhanh, điều này là sự thật, quý vị có thể tự mình nghiệm chứng được.
Quý vị xem những người bình thường lúc đang làm việc, lúc làm việc mỗi ngày họ đều suy nghĩ, nhưng nó có một phạm vi, tóm lại chỉ là suy nghĩ về công việc của họ, họ sẽ già đi, họ từ từ già đi, nhưng già đi không quá nhanh. Đợi đến khi họ nghỉ hưu rồi, không có việc gì làm, không có chuyện gì để làm nữa, họ sẽ suy nghĩ vẩn vơ, sự suy nghĩ đó của họ không có giới hạn, nghĩ bậy nghĩ bạ! Do đó họ bị lão hóa đặc biệt nhanh. Quý vị nhìn những người nghỉ hưu xem, một năm mà cứ ngỡ như mười năm chưa gặp mặt, già đi nhanh đến như vậy! Do đây có thể biết, lời Phật dạy không hề sai: nhất thiết pháp từ tâm tưởng sanh (hết thảy các pháp đều do tâm tưởng mà sanh ra).
Người niệm Phật chúng ta, ngày ngày nhớ Phật, Phật không già, quý vị thấy có vị Phật nào có râu không? Phật đều không có râu, Phật cũng không có tóc bạc, ngày ngày nghĩ đến Phật, làm sao quý vị già được chứ? Tướng mạo, thân thể của quý vị sẽ giống y như Phật vậy, nghĩ đến Phật là tốt, nghĩ đến Bồ-tát là tốt! Càng nghĩ thì thân thể càng khỏe mạnh, càng nghĩ thì càng trẻ trung, càng nghĩ thì tướng mạo càng viên mãn. Pháp do tâm tưởng sanh, Phật đã dạy chúng ta như vậy; kỳ thực những người xem tướng đoán mệnh trên thế gian cũng thường nói: "Tướng tùy tâm chuyển", đây là điều mà những người xem tướng đoán mệnh thường hay nói, tướng tùy tâm chuyển. Tâm thanh tịnh thì thân sẽ thanh tịnh, tâm luôn trẻ trung thì thân đó sẽ không già, đạo lý chính là như vậy, điều này rất có đạo lý! Quý vị càng suy ngẫm sẽ thấy, không sai! Đúng là như vậy. Chỉ cần mọi người hiểu rõ đạo lý, thật sự cẩn trọng tu học, thì quả báo thù thắng, quả báo viên mãn thảy đều có thể đạt được. Cho nên, khởi tâm động niệm, khởi vọng tưởng chính là cội gốc của việc tạo nghiệp thọ báo.
1 day ago | [YT] | 46
View 1 reply
Linh Minh Trạm Tịch
❖ Chủ đề 804: Phàm phu không biết ba thứ này đều là những tướng trạng và vọng tưởng hư dối
❖ Trích từ bài giảng Kinh Kim Cang của Pháp sư Tịnh Không
❖ Nguồn Hoa Ngữ: www.amtb.tw/#/videoplay?menuidparent=29&menuidchil…
❖ Tải Văn Bản tại: drive.google.com/drive/folders/17FSDuMxPvLpVTCfhn4…
**********************
【Phàm phu không biết ba thứ này đều là hư vọng tướng tưởng (những tướng trạng và vọng tưởng hư dối), chấp mê bất ngộ, chướng ngại họ kiến đạo, tu đạo, chứng đạo, nên gọi đó là chướng vậy.】
Đây là chỉ rõ ra ba chướng, chướng ngại những điều gì. Phàm phu không thấu hiểu được chân tướng của ba sự việc này, không biết được đạo lý của ba sự việc này, vậy đó là thứ gì? Chính là hư vọng tướng tưởng. "Hư vọng tướng tưởng", là điều đã được Đức Thế Tôn thuyết giảng trong "Kinh Lăng Nghiêm". Trên văn tự của bộ kinh này tuy không trực tiếp dùng mấy chữ này, nhưng ý nghĩa thì hoàn toàn tương đồng. Phật trong kinh này đã chỉ dạy chúng ta rằng: "Phàm những gì có tướng, đều là hư vọng" (Phàm sở hữu tướng, giai thị hư vọng), "Tất cả pháp hữu vi, như mộng huyễn, bọt bóng" (Nhất thiết hữu vi pháp, như mộng huyễn bào ảnh), thảy đều mang ý nghĩa này.
Cái khó của phàm phu, khó ở chỗ chấp mê bất ngộ; họ không chịu khai ngộ, lại bám chấp vào mê tình của chính mình. Họ luôn cho rằng những suy nghĩ của mình, cách nhìn của mình, cách làm của mình là đúng đắn, là chính xác, nào có ngờ đâu đã hoàn toàn sai lầm; như vậy sẽ chướng ngại họ kiến đạo.
Thế nào gọi là chướng ngại việc kiến đạo? Cho dù có duyên gặp được Phật Pháp, nhưng nghe không hiểu, nghe không lọt tai, thì đây chính là nghiệp chướng, khiến họ không thể kiến đạo. Có một số người tuy đã hiểu rõ Phật Pháp, phát tâm muốn tu, nhưng công việc lại quá bận rộn, không có thời gian để tu hành, đó là chướng ngại họ tu đạo. Lại có một số người đích thực là đang chân tu, nhưng tương lai lại không thể chứng quả, đó là chướng ngại họ chứng quả; điều này cũng rất thường hay thấy.
Có rất nhiều người học Phật, không thể tiếp nhận pháp môn Niệm Phật. Họ đi tham thiền, tu định, trì chú, ngày ngày họ tu luyện thần thông, mong cầu cảm ứng; họ chuyên tâm vào những thứ này mà không chịu niệm Phật cầu sanh Tịnh Độ, đây chính là chướng ngại họ chứng đạo, vô cùng đáng tiếc! Cho nên mới gọi đó là chướng, ý nghĩa của chữ "chướng" cũng đã được giảng rõ ra rồi.
1 day ago | [YT] | 28
View 2 replies
Linh Minh Trạm Tịch
❖ Chủ đề 803: Tuy đại phú đại quý, nhẫn đến sanh thiên, đến cuối cùng cũng không tránh khỏi một chữ khổ
❖ Trích từ bài giảng Kinh Kim Cang của Pháp sư Tịnh Không
❖ Nguồn Hoa Ngữ: www.amtb.tw/#/videoplay?menuidparent=29&menuidchil…
❖ Tải Văn Bản tại: drive.google.com/drive/folders/17FSDuMxPvLpVTCfhn4…
**********************
【Tuy đại phú đại quý, nhẫn đến sanh thiên, đến cuối cùng cũng không tránh khỏi một chữ khổ.】
Tôi thiết nghĩ câu nói này, mỗi một vị đồng tu đều có sự thể hội tương đối sâu sắc. Chúng ta sanh ra trong xã hội này, thử hỏi có người nào là không khổ chứ? Xã hội hiện đại, một xã hội công nghệ kỹ thuật cao, sanh tồn trên thế gian này thì phải liều mạng, phải cạnh tranh.
Sự tranh giành này khổ biết bao! Nếu quý vị không tranh, không đi cạnh tranh, thì quý vị sẽ không có cách để mưu sanh. Cho nên, mọi người vì cuộc sống, vì tài phú, mà liều mạng cạnh tranh ở trong đó. Người thế tục thường cho rằng quan niệm này là chính xác, là đúng đắn, hỏi có ai lại không ở trong vòng xoáy ấy mà liều mạng giành giật?
Kỳ thực, quan niệm này là hoàn toàn sai lầm. Bất luận quý vị tranh giành như thế nào, những gì quý vị giành được đều là do trong mạng của quý vị đã định sẵn, trong mạng vốn đã có. Vừa rồi đã nói: “Chỉ khác nhau ở chỗ đến sớm hay muộn mà thôi”. Quý vị liều mạng tranh, có lẽ phước báo sẽ đến sớm một chút; quý vị không tranh thì nó vẫn sẽ đến, có thể sẽ đến muộn một chút, nhưng chung quy lại chắc chắn vẫn phải đến. Cho nên, quý vị có liều mạng đi tranh, thì rốt cuộc vẫn là giành lấy những thứ trong mạng quý vị vốn đã có, quý vị hà tất phải tự chuốc khổ vào thân? Đây hoàn toàn là do quan niệm sai lầm.
Cứ an phận thủ thường, đoạn ác tu thiện, thành thật mà sống qua ngày, thì chẳng có cửa ải nào là không qua khỏi. Biết được đạo lý này, hiểu rõ được chân tướng sự thật này, thì cho dù có sanh ra trong thời đại ngày nay, cuộc sống của chúng ta vẫn sẽ trải qua vô cùng tự tại. Đạo lý này không thể không sáng tỏ.
Quan niệm sai lầm mang lại cho quý vị điều gì? Mang lại cho quý vị sự đau khổ! Cái khổ của sự cạnh tranh này vốn dĩ chẳng có mối quan hệ gì quá lớn đối với quả báo mà quý vị nhận được. Mê hoặc, tạo nghiệp mới chính là khổ vậy.
1 day ago | [YT] | 21
View 0 replies
Linh Minh Trạm Tịch
❖ Chủ đề 802: Chẳng biết tội nghiệp vốn dĩ là điều không thể tạo tác, đó là Hoặc chướng
❖ Trích từ bài giảng Kinh Kim Cang của Pháp sư Tịnh Không
❖ Nguồn Hoa Ngữ: www.amtb.tw/#/videoplay?menuidparent=29&menuidchil…
❖ Tải Văn Bản tại: drive.google.com/drive/folders/17FSDuMxPvLpVTCfhn4…
**********************
【Chẳng biết tội nghiệp vốn dĩ là điều không thể tạo tác, đó là Hoặc chướng.】
Mê hoặc, chỗ này giảng về tam chướng: nghiệp chướng, báo chướng, hoặc chướng. Trong bài kệ hồi hướng chúng ta thường niệm "Nguyện tiêu tam chướng chư phiền não", tam chướng nào? Không biết. Không biết, thì làm sao mà tiêu trừ cho được! Tam chướng quý vị phải biết rõ, phải hiểu được làm thế nào để tiêu trừ.
Mê hoặc điên đảo thì người ta mới tạo tác tội nghiệp, một người rất sáng suốt, rất hiểu lý lẽ, họ sẽ không tạo tội nghiệp. Vì sao vậy? Vì họ biết quả báo của tội nghiệp quá đáng sợ. Thà rằng hiện tại tôi chịu khổ, tôi hiện tại chịu khổ cũng không sao, thời gian chẳng dài; nhưng nếu như tạo tác ác nghiệp đọa Tam đồ, thì rắc rối to rồi.
Người thế gian tuy rằng không biết tình trạng của lục đạo, nhưng chúng ta thường hay nghe nói người chết rồi thì làm quỷ, lục đạo luân hồi, cớ sao người chết rồi lại làm quỷ? Sao họ không tiếp tục làm người, sao họ không sinh lên trời, vì cớ gì cứ nhất định phải làm quỷ? Mọi người đều nói như vậy, từ xưa đến nay đều nói như vậy, cẩn thận nghĩ lại thì cũng không phải là không có đạo lý. Tâm tham biến thành ngạ quỷ, tham là nghiệp nhân của ngạ quỷ, người có tâm tham nặng đều đi vào đường ngạ quỷ rồi. Chúng ta nghĩ thử xem người thế gian có mấy ai không tham? Tâm tham quả thật chiếm đại đa số, vậy nói người chết rồi đều đi vào đường quỷ, điều này không thể nói là không có đạo lý, tâm tham biến thành ngạ quỷ.
Thế nhưng đến đường ngạ quỷ rồi, thì nghiệp chướng, báo chướng, hoặc chướng liền trở nên nghiêm trọng. Thọ mạng ở nhân gian rất ngắn, thọ mạng ở đường ngạ quỷ rất dài. Một ngày ở đường ngạ quỷ là một tháng ở nhân gian chúng ta, trong đường ngạ quỷ mười hai ngày, nhân gian chúng ta đã là một năm. Phật trên kinh cũng dùng cách tính toán này, một tháng ba mươi ngày, một năm mười hai tháng. Thọ mạng của quỷ dài bao nhiêu? Ngắn nhất cũng phải sống hơn một ngàn tuổi, tuyệt đối không thể đến đó được! Quý vị mới biết nơi đó thật sự đáng sợ!
Lời của Phật chúng ta phải tin tưởng, Phật ở trên kinh này có nói: "Như Lai là bậc nói lời chân, lời thật, lời như, lời không dối, lời không khác". Chớ nên dễ dàng đem lời Phật giảng coi như trò đùa, là sự thật đấy. Từ đó có thể biết, đọa vào đường ngạ quỷ mà muốn ra khỏi, chẳng phải là chuyện dễ dàng, thời gian dài dằng dặc!
Địa ngục lại càng không thể bước vào, mà nghiệp nhân của địa ngục rất phức tạp, Phật ở trong Kinh Lăng Nghiêm đem đường địa ngục giảng đặc biệt cặn kẽ. Chúng ta thông thường giảng lục đạo, giảng ngũ thú, Kinh Lăng Nghiêm giảng về thất thú, giảng vô cùng chi tiết. Mà đoạn kinh văn về thất thú này, phần giảng về địa ngục gần như chiếm hết một nửa. Phật tại vì sao phải giảng chi tiết đến như vậy, chính là để cảnh tỉnh chúng ta tội nghiệp địa ngục tuyệt đối không thể tạo tác.
Bởi vì đọa đến địa ngục, một ngày trong địa ngục, cách nói về thời gian đó có rất nhiều loại, chúng ta nói một cách đơn giản nhất, ngắn nhất, thì nhân gian chúng ta hơn hai ngàn bảy trăm năm mới là một ngày của địa ngục. Đất nước Trung Quốc chúng ta ở trên thế giới này được xưng tụng là quốc gia văn minh cổ đại có bề dày lịch sử năm ngàn năm, thế nhưng ở địa ngục tính ra chưa tới hai ngày. Mà thọ mạng ở địa ngục, yểu mạng nhất cũng là vạn tuổi, trường thọ thì là vạn vạn tuổi, khủng khiếp lắm! Vô cùng đáng sợ!
Cho nên đối với ác nghiệp, chúng ta biết được sự thật này rồi, thì không dám làm nữa, tuyệt đối không thể làm. Đây chính là đem tam chướng nói ra rõ ràng.
1 day ago | [YT] | 31
View 2 replies
Linh Minh Trạm Tịch
❖ Chủ đề 801: Đọa vào ác đạo, đó là báo chướng
❖ Trích từ bài giảng Kinh Kim Cang của Pháp sư Tịnh Không
❖ Nguồn Hoa Ngữ: www.amtb.tw/#/videoplay?menuidparent=29&menuidchil…
❖ Tải Văn Bản tại: drive.google.com/drive/folders/17FSDuMxPvLpVTCfhn4…
**********************
【Đọa ác đạo, báo chướng dã.】
(Đọa vào đường ác, đó là báo chướng.)
Tạo tác ác nghiệp, đương nhiên quả báo chiêu cảm của nó là ở tam ác đạo (ba đường ác). Quả báo ở tam ác đạo đó cũng gọi là "chướng". Chướng ngại điều gì? Chướng ngại sự tu hành.
Chúng sanh ở ác đạo tu hành, so với nhân đạo (loài người) chúng ta thì khó khăn hơn rất nhiều! Chúng ta giảng kinh cho một người, có lẽ họ vẫn còn có thể nghe lọt tai; quý vị thử đi giảng kinh cho một loài súc sanh, chúng có thể tiếp nhận được không? Chúng có thể phụng hành được không? Sự khó khăn sẽ nhiều hơn. Cho nên, hoằng pháp cho ngạ quỷ, cho địa ngục là điều vô cùng khó khăn.
Mọi người đều biết, Địa Tạng Bồ Tát rất từ bi, Ngài thường hóa thân vào trong địa ngục để độ chúng sanh. Ngài vào địa ngục là độ hạng chúng sanh nào? Ngài chuyên môn đi độ những vị "lão tu hành" (người tu lâu năm) đã tu tập trong nhiều đời nhiều kiếp ở quá khứ. Những vị lão tu hành ấy, hạt giống Phật trong A-lại-da thức của họ vẫn còn sức mạnh. Thế nhưng vào lúc lâm chung, do khởi lên một niệm vọng tưởng [sai lầm] mà bị đọa vào ác đạo, thật bất hạnh khi bị đọa vào ác đạo. Tình trạng này, nói thật lòng là rất nhiều.
Người niệm Phật, người tu hành thông thường, sau khi lâm chung nếu không có năng lực thoát khỏi tam giới, thì chắc chắn vẫn phải tiếp tục luân hồi. Trước khi thần thức của họ rời khỏi thân thể – điều này trên kinh thường nói thời gian tối thiểu là tám giờ đồng hồ – thần thức chưa rời đi, mà người nhà không hiểu biết, ở ngay bên cạnh người đó lại đi sờ chạm họ, lại đi lay lắc họ, rồi lại khóc lóc ỉ ôi, khiến cho họ sanh phiền não, sanh tâm sân hận. Một niệm sân tâm này vừa dấy lên, thế là đi vào ác đạo rồi.
Sân hận thì đọa địa ngục, gia thân quyến thuộc không hiểu rõ đạo lý, không biết được chân tướng sự thật, đã tự tay đưa họ vào địa ngục mất rồi. Thế nhưng, người này trong nhiều đời nhiều kiếp họ có tu hành, họ có niệm Phật, có thiện căn này, nên Địa Tạng Bồ Tát vì họ mà làm thiện duyên để hóa độ họ thoát khỏi ác đạo. Từ địa ngục đạo mà có thể độ cho họ lên được ngạ quỷ đạo là đã siêu sanh rồi, đó chính là một lợi ích rất lớn, sự việc là như vậy đó.
Vì vậy, đối với người vào lúc lâm chung, việc xử lý hậu sự cần phải hết sức cẩn thận. Trước kia, Hoằng Hóa Xã có in hai cuốn sách nhỏ. Cuốn in sớm nhất có tên là "Sức Chung Tân Lương" (Nhịp cầu chỉ dẫn lúc lâm chung), chuyên môn bàn về sự việc này, dùng văn ngôn văn (Hán cổ) để viết, nên tương đối sâu sắc một chút. Sau này, căn cứ theo cuốn sách đó mà viết lại thành văn bạch thoại (tiếng Hoa hiện đại) với tên gọi "Sức Chung Tu Tri" (Những điều cần biết lúc lâm chung), cuốn sách này được lưu thông rất rộng rãi. Chúng ta cần phải xem nhiều, để khi gặp lúc có người lâm chung, hoặc gia thân quyến thuộc, bạn bè sắp qua đời, chúng ta biết được nên phải xử lý như thế nào cho đúng như lý như pháp, điều này là vô cùng quan trọng! Cho nên, quả báo cũng là chướng, chướng ngại sự tu hành.
1 day ago | [YT] | 11
View 1 reply
Load more