🎼 A small peaceful corner for emotions about POETRY - RADIO - MEDITATION - BUDDHISM ENTERS THE WORLD AND SPREADS POSITIVE ENERGY.
🙋 ♂️For any exchange and copyright issues, please contact email: Khoadinhluong@gmail.com
⭐FB: www.facebook.com/luongdinhkhoa


LƯƠNG ĐÌNH KHOA

🌿 Từ lúc lọt vào ống kính máy ảnh của mấy ông người Pháp cả trăm năm trước, hay nằm im lìm trong tranh Lê Phổ - hình ảnh gánh hàng rong dường như chưa bao giờ đứt đoạn trên nền gạch cũ. Những đôi vai gầy oằn xuống, gánh theo cả cảnh, cả tình đất Thăng Long qua bao bận nắng, mưa...

Phố xá thay áo mới là chuyện tất yếu, hàng quán cũng không còn được chiếm dụng vỉa hè. Chỉ mong mảnh đất này đủ bao dung để cất giữ chút "bụi thơm" của ngày cũ. Để sau này, giữa guồng quay hối hả, người ta vẫn chừa ra được một khoảng lặng để nhớ rằng mình đã từng thuộc về nơi nào. --> https://www.youtube.com/watch?v=Us-nH...

1 day ago | [YT] | 1

LƯƠNG ĐÌNH KHOA

💁🏻‍♂️ Hát khúc tình ca, tháng Ba ở lại
Sống thêm một ngày, là lãi thêm một ngày... https://youtu.be/momX1OtHKtg

2 months ago | [YT] | 2

LƯƠNG ĐÌNH KHOA

🎙️"Giờ đi xa, bôn ba đủ chốn. Dăm ba bận thành công, đôi ba lần vấp ngã sứt đầu mẻ trán. Những lúc chông chênh nhất, tôi lại thèm cái mùi mồ hôi chua nồng vương trên vạt áo năm xưa. Thèm được rúc vào vòng tay sần sùi ấy.
Thời gian cứ lầm lì trôi, bòn rút tuổi trẻ của mẹ, rắc phấn trắng lên mái tóc tơi tả ấy. Đâu cần phải đợi đến lúc sương khói mờ nhân ảnh mới biết xót xa. Chỉ là đôi khi, bước chân giữa phố thị ồn ào ứ hự xe cộ, chợt thèm một tiếng "Về ăn cơm con" đến quay quắt.
Chỉ muốn bỏ hết. Chạy về. Để gục đầu lên cái vai áo sờn bạc ấy mà ngủ một giấc không mộng mị".
(trích tản văn LẶNG LẼ MỘT VÒNG TAY - Lương Đình Khoa)
Giọng đọc: Teresa Thanh Nga https://www.youtube.com/watch?v=WrO71...

2 months ago | [YT] | 1

LƯƠNG ĐÌNH KHOA

"Đất nung thành gốm... Tình nở thành Xuân..." 🌸
🎶Khúc giao mùa rộn ràng đã cất lên! Ca khúc "Xuân Hồng Trên Quê Gốm" chính thức ra mắt, mang theo lời mời gọi tha thiết nhất đến sự kiện Hiến máu cứu người lớn nhất đầu năm tại Bát Tràng.
Từng nốt nhạc, từng lời ca là lời tri ân Đình Khoa thay tiếng lòng của hàng nghìn người với hành trình bền bỉ gieo mầm sự sống - Hiến máu cứu người trong suốt 8 năm qua tại nơi này.
Thương mời bạn cùng bật những giai điệu này lên, cảm nhận hơi ấm tình người và hẹn gặp nhau tại Không gian gốm Bát Tràng (gần lối vào Ecopark - phía đường đê) vào ngày 7/3/2026 nhé! 🌿☕️

▶️ Mời mọi người cùng thưởng thức và lan tỏa: https://www.youtube.com/watch?v=KjKtM...

2 months ago | [YT] | 1

LƯƠNG ĐÌNH KHOA

💁🏻‍♂️HÃY ĐỂ MỖI NGÀY ĐƯỢC THỨC GIẤC VỚI Ý NIỆM: CẢM ÂN
Có ai thấy trong niềm vui tuổi mới
Là quỹ thời gian cũng đang dần ngắn lại
Của chính ta, của mẹ cha, bạn bè...

Sống thêm một ngày - một tờ lịch xé đi
Quyển lịch cuộc đời mỏng dần trên vách gió
Thêm mùa xuân gõ cửa
Thêm bước chân về vạch đích cuối cùng
Nơi cỏ xanh đồng, mây trắng cõi hư không...

Mới hiểu vì sao Đức Phật dạy: Hạnh phúc trong hiện tại
Sống thêm một ngày - ấy là lãi một ngày
Đời vô thường - phía ngày mai ai biết
Phút giây này trọn vẹn với ban mai.

Nắm lấy những bàn tay - khi ta còn có thể
Nấu cho nhau những bữa cơm bình dị - khi ta còn có thể
Nói lời yêu thương và biết ơn - khi ta còn có thể
Giữ lòng sạch trong đi giữa bóng tối nhân gian,
Giữa vực thẳm hỉ nộ ái ố cuộc đời...

Chẳng bông hoa nào giữ mãi những sắc tươi
Chẳng chiếc vé tàu nào cho ta đi mãi một hành trình bất tận
Chẳng nhân duyên nào không hợp - tan, tan - hợp
Chẳng ấu thơ nào không phải cựa mình mà lớn lên

Chẳng tuổi trẻ nào không mong ước dọc ngang khắp trăm miền
Phút mỏi gối chồn chân nào cũng khát thèm bài ca dao thơ bé
Chẳng cái ngoái nhìn nào không xót xa dâu bể
Và chẳng bếp lửa nào hơi ấm giữ ủ được mãi để đợi mong...

Có đôi khi một phút thảng thốt - đã xa nhau nghìn trùng
Một cái giật mình - nở cánh rừng nuối tiếc
Một lời muốn nói với nhau - mãi hóa thạch trong câm lặng
Sóng lang thang quên vĩnh viễn lối về bờ...

Cần phải sống để khi một tờ lịch xé đi
Ta mỉm cười - ngày hôm qua hạnh phúc
Ngày hôm qua không vương mùi nuối tiếc
Đã thở bình an, đã trọn vẹn mọi nghĩa tình.

Để mỗi xuân sang là một mùa làm mới
Những nỗi khổ niềm đau năm cũ ta được mang gột bỏ
Thấy những con đường thơm hương, ríu rít tiếng chim ngoài kia vẫn còn đón đợi
Để tâm hướng thượng, hướng thiện lại được trổ bông
Âm thầm những cánh lá Hiểu - Thương bật mầm
Hiểu mình - thương mình
Hiểu người - thương người
Thưởng thức Hiện tại tuyệt vời
Trọn vẹn mỗi ngày một kiếp sống thong dong.

Hãy để mỗi ngày còn được mở mắt thức giấc...
Thường trực trong lòng mình là một ý niệm: Cảm ân!

9h41, 19/2/2026 (Mùng 3 Tết Bính Ngọ)
LƯƠNG ĐÌNH KHOA
___
❊ Mọi năm, những dòng cảm xúc đầu tiên mình viết - thường về Sư Ông Làng Mai Thích Nhất Hạnh.

Sớm nay thức giấc. Ở cái ranh giới nửa đời người. Nhìn những mùa xuân đã qua như tờ lịch rơi xuống. Nhìn nửa còn lại phía trước như những vầng mây lặng lẽ trôi... Nhìn những điều, những người còn mất quanh mình...

Và người nông dân đã gõ những dòng này. Khai bút đầu năm với những chiêm nghiệm về cuộc đời, để trân quý hơn từng nhân duyên, từng phút giây còn được bình yên thở và cười ở Hiện tại.

Bài thơ cũng như đôi dòng thủ thỉ tâm tình, lời chúc an yên, sống tỉnh thức và yêu thương tới các cô bác, anh chị em bạn bè...

Xin phép tag tên một số vị em Khoa chợt nhớ đến trong lúc này để cùng hòa nhịp. Cùng lắng nghe tiếng thì thầm từ trái tim thuần khiết bên trong mỗi người....

https://www.youtube.com/watch?v=xGzgS...

#BinhAn #Tet2026 #XuanBinhNgo #ChucTet #Khaibut #Songvui

3 months ago | [YT] | 1

LƯƠNG ĐÌNH KHOA

🌸 "Tết rồi, về nhà đi thôi" là một câu chuyện được kể bằng âm nhạc, để mỗi người nghe như thấy mình đang soi gương, thấy sự giằng xé giữa hai thái cực: Một bên là "trăm nẻo đường đời" với những lo toan, toan tính; một bên là "mùi hương bếp lửa", là "nồi canh mẹ nấu", là "dáng cha yếu già". Những hình ảnh đối lập ấy giúp ta nhận ra chân lý giản đơn nhưng thường bị lãng quên: "Bão dừng sau cánh cửa, chỉ còn ấm áp tình thân".

"Sợ dòng đời vô thường, sợ thời gian như gió cuốn mây ngàn...". Đó là nỗi sợ của người con đã trưởng thành, hiểu rằng thời gian của cha mẹ không còn là vô hạn. Lời ca như một hồi chuông cảnh tỉnh nhẹ nhàng nhưng thấm thía: "Đừng đợi đến lúc sang giàu, mới mang quà về biếu mẹ". Bởi lẽ, món quà lớn nhất của mùa xuân không phải là tiền bạc, là cành đào hay bánh mứt, mà chính là sự hiện diện bình an của những đứa con.

"Chỉ cần con về thôi... là mang cả Tết về nhà".
Hóa ra, định nghĩa về Tết lại giản dị đến thế. Tết không ở đâu xa xôi, Tết nằm trọn vẹn trong khoảnh khắc sum vầy.

Một ca khúc mới Đình Khoa góp thêm cho không khí mùa Tết sum vầy, đoàn viên. Thương mời bạn cùng theo dõi: https://www.youtube.com/watch?v=Y5xYi...

#VeNha #Tetroivenhadithoi #NhacTet #XuanBinhNgo #2026 @nêu bật

3 months ago | [YT] | 1

LƯƠNG ĐÌNH KHOA

Nếu bạn muốn nghe một ca khúc nào đó khiến người nghe không rơi nước mắt vì chia ly, mà mỉm cười trong an lạc khi nhớ về Thiền sư Thích Nhất Hạnh, mời bạn cùng đến với 'Mây Trắng Vẫn Bay' - một ca khúc viết về Ngày húy nhật của Sư ông Làng Mai.
Với ca từ thấm đẫm tuệ giác 'không sinh không diệt', tác phẩm đã vẽ nên một bức tranh âm nhạc thanh thoát, nơi hình bóng Thầy không còn giới hạn trong hình hài tứ đại, mà đã thong dong dạo chơi khắp núi sông. Bài hát là sự kết tinh của lòng biết ơn và tuệ giác nhìn sâu: 'Bàn tay con đây là bàn tay của Thầy'.
Một bản nhạc chữa lành, nuôi dưỡng và tưới tẩm hạt giống bình an.
Mời quý vị cùng lắng lòng thưởng thức và cảm nhận sự hiện diện mầu nhiệm ấy. https://www.youtube.com/watch?v=esr9l...

3 months ago | [YT] | 2

LƯƠNG ĐÌNH KHOA

KHI CHUYẾN ĐI ĐẸP NHẤT LÀ CHUYẾN ĐI "TRỞ VỀ"
Gửi những đôi chân đang mỏi mệt giữa dòng đời vội vã!

Có bao giờ giữa những "vinh quang chói lóa",
giữa tiếng còi xe và bụi đường cay mắt
của những ngày giáp Tết,
bạn chợt thấy lòng mình chông chênh đến lạ?
Chúng ta - những đứa trẻ đã lớn
cứ mải miết lao đi
trong những cuộc hành trình tìm kiếm danh vọng,
để rồi một chiều cuối năm, khi gió lạnh lùa về,
mới giật mình thảng thốt:
Tết này, mình đã thực sự "về" chưa?

"Tết rồi, về nhà đi thôi"
một ca khúc mới của Khoa
được ra đời trong những nỗi niềm như thế
bên thềm xuân mới 2026,
nhẹ nhàng như một tiếng thở dài trút bỏ gánh nặng,
lại vừa tha thiết như một lời nhắc nhở
từ sâu thẳm tâm can.

Ca khúc không bắt đầu bằng tiếng pháo rộn ràng
hay giai điệu xập xình thường thấy.
Nó mở ra bằng hình ảnh của thực tại trần trụi:
"Ngoài kia gió cuốn, bụi đường cháy mắt".
Để rồi ngay sau đó,
âm nhạc dẫn lối ta về một miền an trú diệu kỳ
nơi có "hiên nhà", có "cây mai già",
và "vạt nắng chiều tà" đang đợi.

"Tết rồi, về nhà đi thôi"
là một câu chuyện được kể bằng âm nhạc,
để mỗi người nghe như thấy mình đang soi gương,
thấy sự giằng xé giữa hai thái cực:
Một bên là "trăm nẻo đường đời" với những lo toan, toan tính;
một bên là "mùi hương bếp lửa",
là "nồi canh mẹ nấu", là "dáng cha yếu già".
Những hình ảnh đối lập ấy giúp ta nhận ra
chân lý giản đơn nhưng thường bị lãng quên:
"Bão dừng sau cánh cửa, chỉ còn ấm áp tình thân".

Tết 2026 này, đừng chỉ đi xa để trưởng thành,
hãy đi để trở về yêu thương.

Mời bạn lắng nghe ca khúc tại đây:
https://www.youtube.com/watch?v=5JQbU...

#TetRoiVeNhaDiThoi #LuongDinhKhoa #NhacTet2026 #VeNha #GiaDinh #CamXucCuoiNam

4 months ago | [YT] | 0

LƯƠNG ĐÌNH KHOA

🧘Hiểu đúng về NGÀY THIÊN XÁ (21/12/2025 - tức 2/11 âm lịch): ĐỔI VẬN HAY ĐỔI HƯỚNG?
___
ĐÊM DÀI NHẤT – ÁNH SÁNG BẮT ĐẦU TỪ BÊN TRONG

Người ta nói ngày 21 tháng 12 là một ngày rất đặc biệt.
Ngày Đông Chí.
Ngày mà đêm dài hơn mọi đêm trong năm.

Có người gọi đó là ngày “thiên xá” – ngày trời đất mở lòng, cho phép con người xóa nghiệp cũ, đón vận mới. Nghe thật đẹp. Nghe cũng thật dễ để hy vọng. Bởi ai trong chúng ta mà chẳng từng mệt mỏi với những vòng lặp cũ, những sai lầm cũ, những nỗi buồn quen thuộc cứ quay đi quay lại.

Nhưng có lẽ, ý nghĩa sâu xa nhất của ngày này không nằm ở việc được ban ơn, mà nằm ở việc được nhắc nhớ.

Nhắc ta quay về.

Đêm dài để soi lại bóng tối

Đông Chí là ngày có đêm dài nhất.
Không phải ngẫu nhiên.

Trong Phật pháp, không có gì gọi là ngẫu nhiên cả. Mọi thứ đều là duyên. Và đêm dài nhất của đất trời cũng là một duyên rất đẹp để con người dừng lại, bước chậm hơn, và nhìn sâu vào chính mình.

Bạn có để ý không?
Những lúc đêm khuya, khi mọi âm thanh lắng xuống, khi không còn ai đòi hỏi ta phải mạnh mẽ hay vui vẻ, thì những suy nghĩ sâu nhất, thật nhất lại bắt đầu hiện lên. Những điều ta né tránh ban ngày, những lỗi lầm ta cố quên, những nỗi đau ta chưa kịp chữa… tất cả đều nhẹ nhàng gõ cửa.

Đêm dài không đến để làm ta sợ.
Đêm dài đến để ta nhìn.

Không ai xóa nghiệp giúp ta được

Trong đạo Phật, nghiệp không phải là bản án.
Nghiệp chỉ là kết quả.

Mỗi hành động, mỗi lời nói, mỗi ý nghĩ của ta đều là một hạt giống. Ta gieo gì, rồi sẽ gặt nấy. Không ai có thể gieo thay, cũng không ai có thể gặt hộ.

Vì thế, không có ngày nào trong năm có thể “xóa nghiệp” cho hàng triệu người. Nhưng có những ngày rất thích hợp để ta ngừng gieo thêm hạt xấu.

Và ngày Đông Chí chính là một ngày như thế.

Không phải để cầu xin.
Mà để sửa sai.

Sau đêm dài nhất, ánh sáng tự khắc quay về

Có một quy luật rất hiền lành của vũ trụ:
Sau đêm dài nhất, ngày bắt đầu dài ra.

Ánh sáng không đến vì ai xứng đáng hơn ai.
Ánh sáng đến vì đó là quy luật.

Cũng giống như sự chuyển hóa trong con người. Nó không cần nghi lễ rườm rà, không cần lời khấn thật to. Chỉ cần một khoảnh khắc đủ chân thành để ta dám đối diện với phần tối của mình.

Khi ta dám nhìn thẳng vào sai lầm, ánh sáng bắt đầu le lói.
Khi ta dám nhận trách nhiệm, con đường tự nhiên mở ra.

Một nghi lễ rất nhỏ, nhưng rất thật

Có người nghĩ sám hối phải thật trang trọng.
Phải chùa chiền.
Phải lễ lớn.

Nhưng đôi khi, một tờ giấy trắng lại đủ.

Chỉ cần một không gian yên tĩnh.
Một nén hương.
Và một tờ giấy.

Viết ra. Viết thật. Viết cụ thể.

Không phải để tự trách mình.
Mà để không còn trốn tránh.

“Tôi đã làm tổn thương ai đó.”
“Tôi đã nói một lời không cần nói.”
“Tôi đã ích kỷ, đã vô tâm, đã buông xuôi.”

Viết ra là đối diện.
Đối diện là bắt đầu chữa lành.

Sám hối không phải để buồn – mà để nhẹ

Sám hối không phải là dằn vặt.
Sám hối là thừa nhận và buông xuống.

Sau khi viết, hãy xin lỗi – không cần lời hoa mỹ. Chỉ cần một sự hối lỗi thật từ tâm. Và rồi, hãy phát nguyện. Không cần lời thề lớn. Chỉ cần một cam kết nhỏ nhưng thật.

Có thể là bớt phán xét người khác.
Có thể là tập nói lời tử tế hơn.
Có thể là mỗi ngày ngồi yên năm phút để thở.

Chỉ cần một bước nhỏ.
Nhưng đi đúng hướng.

Đổi vận hay đổi hướng

Nhiều người tìm đến ngày đặc biệt để đổi vận.
Nhưng đạo Phật nhắc ta: thứ cần đổi không phải vận, mà là hướng.

Khi hướng đi thay đổi, con đường sẽ khác.
Khi tâm đổi khác, đời tự khắc đổi thay.

Tài lộc không phải là thứ để cầu.
Tài lộc là hệ quả của một tâm an, một đời sống tử tế.

Và bình an - mới là tài sản lớn nhất.

Mở cửa sổ cho ánh sáng vào

Ánh sáng của vũ trụ luôn ở đó.
Bình đẳng. Không thiên vị.

Nhưng căn phòng tâm hồn của mỗi người có sáng hay không, là do chính mình có chịu mở cửa hay không.

Đông Chí không xóa quá khứ.
Đông Chí chỉ thì thầm một lời rất khẽ:

Nếu đã mệt rồi, hãy quay đầu.
Nếu dám quay đầu, con đường sẽ tự mở.

Và có lẽ, đó chính là món quà lớn nhất của ngày này.

https://youtu.be/R130VG3eFl0
__

5 months ago | [YT] | 2

LƯƠNG ĐÌNH KHOA

THÁNG 11 - TRI ÂN THẦY !
Thầy là một dòng sông,
ôm trọn cả thương yêu,
Thầy là một nụ cười,
Hoa sen nở trong chiều.
(trích)

https://www.youtube.com/watch?v=fI82f...
.

6 months ago | [YT] | 4