Bữa nay tôi kể cho bà con nghe một câu chuyện rất nặng lòng. Nó không phải chỉ là chuyện ma không đâu, mà là chuyện của oan hồn, của máu, của nước mắt, của một thời đất mình bị lũ sát nhân tràn qua giày xéo. Bối cảnh là làng Ba Chúc, An Giang, năm 1978. Câu chuyện này, nghe nói lại từ người sống sót hiếm hoi ở vùng đó, mà mỗi lần nhắc tới là da gà nổi rần rần, tim thắt lại, nghẹn ngang cổ.
Ở chân núi, trong một xóm nhỏ của Ba Chúc, có gia đình ông Tư Lành. Nhà ổng đông con, nghèo nhưng đầm ấm. Vợ ổng là bà Sáu Hường, người đàn bà miền Tây đúng nghĩa, quanh năm tảo tần, nói chuyện nhỏ nhẹ mà lo cho chồng con hết mực. Hai vợ chồng có sáu đứa con: thằng Hai Phước, con Ba Lựu, thằng Tư Cang, con Năm Mén, thằng Út Đực và đứa cháu ngoại nhỏ xíu tên bé Nhi, mới hơn bốn tuổi, là con của người con gái đầu đã mất vì bệnh mấy năm trước.
Nhà nghèo, nhưng bữa đó vui lắm. Tết chưa tới hẳn, mà không khí trong nhà đã có mùi lá chuối, nếp mới, mùi khói bếp và mùi hy vọng. Bà Sáu đang ngồi gói bánh, con Ba Lựu ngồi chẻ lạt, thằng Út chạy vòng vòng ngoài sân, còn bé Nhi thì bám chân ngoại hỏi hết chuyện này tới chuyện kia. Ông Tư ngoài hiên đang vá lại cái nia, thỉnh thoảng ngẩng lên nhìn đàn con mà cười. Ổng cười hiền khô. Cái kiểu cười của người nông dân chỉ mong qua năm mới có bữa cơm đủ đầy hơn chút, gà vịt đừng bệnh, lúa đừng mất mùa, biên giới đừng có chuyện.
Nhưng cái dữ nó tới, nhiều khi nó không báo trước.
Mấy bữa trước đó, trong xóm đã râm ran chuyện lạ. Người ta nói ban đêm nghe tiếng khóc ngoài ruộng. Có người nói thấy bóng người đi giữa bờ mương, đi không chạm đất. Có người khác quả quyết là nghe tiếng gõ cửa lúc nửa khuya, mở ra thì không thấy ai, chỉ thấy gió lạnh quất vô mặt, lạnh như từ dưới mồ thổi lên.
Ông Tư không mê tín lắm. Ổng chỉ nói chắc bà con loạn quá nên thần hồn nát thần tính. Nhưng bà Sáu thì khác. Bả tin đất này đang có điềm. Bởi mấy đêm liền, bả nằm mơ thấy người ta đứng đầy ngoài sân. Toàn là những gương mặt tái mét, áo quần rách nát, có người ôm bụng, có người bồng con, có người không còn thấy rõ mặt. Họ không nói lớn. Họ chỉ nhìn vô nhà bả, rồi đồng loạt giơ tay chỉ về phía núi, như muốn kêu chạy đi.
Bữa đó, khi trời vừa chạng vạng, con Ba Lựu đang bưng rổ rau sau hè thì bỗng đứng khựng lại. Nó thấy ngoài hàng rào có một người đàn bà đứng quay lưng. Tóc dài xõa xuống, áo bà ba sẫm màu, tay dắt một đứa nhỏ. Đứa nhỏ đó đứng im thin thít. Không nhúc nhích. Không quay đầu.
Con Ba tưởng hàng xóm, mới hỏi vọng ra:
“Ai đứng ngoài đó vậy?”
Không có tiếng trả lời.
Nó thấy sống lưng lạnh lạnh. Định bước lại gần thì người đàn bà đó từ từ nghiêng đầu qua một bên. Không quay hẳn mặt lại, chỉ nghiêng thôi. Nhưng chừng đó cũng đủ làm con Ba sợ quá trời. Vì cái cổ người đó nghiêng theo kiểu không giống người sống. Cứng đờ, lệch hẳn, như xương đã gãy mà vẫn cố quay.
Con Ba làm rớt luôn cái rổ rau, chạy vô nhà mét má nó. Ông Tư đi ra coi thì ngoài hàng rào trống trơn, chỉ có mấy bụi chuối đứng rì rào trong gió chiều.
Bà Sáu nghe xong, mặt bả tái đi. Bả lầm rầm khấn. Bữa cơm tối hôm đó, tự nhiên cả nhà ăn không vô. Không ai nói gì nhiều. Cái yên lặng trong nhà nghe nặng trĩu, như có ai ngồi chen vô giữa mâm cơm.
Tới khuya, chó trong xóm sủa dậy trời.
Rồi im bặt.
Cái kiểu im bặt đó mới đáng sợ. Đang có tiếng, rồi tự nhiên như bị bóp cổ hết một lượt. Gió ngoài vườn cũng ngưng. Không gian đơ ra. Bà Sáu đang nằm ôm bé Nhi thì nghe “cốc… cốc… cốc…” ba tiếng gõ cửa rất chậm.
Ổng Tư ngồi bật dậy.
Bà Sáu níu tay ổng lại, giọng run run:
“Đừng mở ông ơi…”
Ngoài cửa lại vang lên tiếng gõ.
Lần này mạnh hơn.
Cốc. Cốc. Cốc.
Rồi có tiếng phụ nữ, rất nhỏ, rất xa, như vọng qua nhiều lớp đất:
“Chạy đi… chạy đi… tụi nó tới…”
Cả nhà cứng người.
Thằng Hai tưởng ai trong xóm tới báo tin, định chạy ra. Nhưng vừa bước xuống bộ ván thì nó khựng lại. Ngoài khe cửa, không thấy bóng người sống nào hết. Chỉ thấy lờ mờ mấy dáng trắng đục đứng ngoài sân. Đông lắm. Người lớn có, con nít có. Họ chen nhau, xô nhau, mặt ai cũng thảng thốt. Có người lấy tay đập vô ngực, có người quơ tay như đuổi, như thúc giục.
Rồi giữa đám đó, bé Nhi bỗng chỉ tay ra cửa, giọng lí nhí:
“Ngoại ơi… có chị kia khóc…”
Bà Sáu quay qua nhìn đứa nhỏ. Mặt bé Nhi xanh lè. Cặp mắt nó mở thao láo nhìn vô khoảng không. Nó nói tiếp:
“Chị nói trốn đi… không trốn là chết hết…”
Ngay lúc đó, từ phía đầu xóm vang lên một tiếng nổ chát chúa.
Rồi la hét.
Rồi tiếng chân chạy rầm rập.
Rồi tiếng khóc thét xé ruột.
Cả nhà ông Tư hiểu ra liền. Không phải điềm nữa. Mà là họa đã tới cửa. Lũ diệt chủng Khmer Đỏ, cái tập đoàn quỷ dữ của Pol Pot, đã tràn vô làng.
Ông Tư quơ cái đèn dầu, tắt phụt. Ổng hối:
“Đi! Đi ra sau hè! Chạy về phía núi!”
Cả nhà cuống cuồng bồng bế nhau mà chạy. Bà Sáu ôm bé Nhi, con Ba nắm tay thằng Út, thằng Hai đỡ ông Tư, còn mấy đứa kia lật đật theo sau. Nhưng vừa mở cửa sau, cả đám sững lại.
Ngoài vườn, những bóng trắng hồi nãy đã đứng kín lối. Không còn mờ nữa. Giờ nhìn rõ đó là những người chết. Mặt mũi ai cũng hốc hác, đau đớn. Có người ôm đứa con mềm oặt. Có người bụng đẫm máu. Có cụ già hai tay chắp lại, lắc đầu lia lịa. Họ không dọa. Họ không hại. Họ chỉ cuống cuồng ra dấu.
Một người đàn bà hồn ma bước tới, chính là người con Ba thấy ngoài hàng rào khi chiều. Bả dắt đứa nhỏ, mắt trào ra thứ đỏ lòm như sương máu. Bả không mở miệng, mà tiếng nói cứ vọng thẳng vô đầu từng người:
“Muộn rồi… nhưng còn đường sau am đá… chạy đi…”
Ông Tư nghiến răng, dẫn cả nhà vòng theo lối mòn sau bụi tre. Mấy vong hồn lượn theo hai bên, lúc hiện lúc tan, như đang cố che chở. Bữa đó nếu ai thấy cảnh đó chắc chết đứng luôn. Người sống chạy giữa đêm đen, còn người chết thì dẫn đường. Da gà nổi rần rần.
Nhưng cái ác của chiến tranh, cái ác của lũ man rợ đó, đâu dễ buông tha.
Từ phía sau lưng, tiếng quát lạ tai vang lên. Rồi loạt đạn xé gió rít ngang đầu. Đất dưới chân bắn tung. Cả nhà chúi xuống. Bé Nhi khóc thét lên. Bà Sáu lấy tay bịt miệng nó, nước mắt chảy ròng.
Trong bóng tối, những bóng đen cầm súng đã xuất hiện ngoài bờ rào. Chúng tràn vô như bầy chó dại. Không còn là người nữa. Đó là thứ quỷ đội lốt người, là bọn sát nhân khát máu của chế độ Pol Pot. Chúng lùa, chúng đuổi, chúng hét, chúng nã đạn vô nhà dân như săn thú.
Ông Tư biết không chạy nổi cả nhà. Ổng đẩy thằng Hai:
“Mày dẫn mấy em đi! Đi lẹ!”
Nhưng chưa kịp dứt câu, một tiếng nổ chát chúa vang lên. Ông Tư khựng người, rồi ngã chúi xuống nền đất. Bà Sáu không dám kêu lớn. Bả cắn chặt môi đến bật máu, quỳ sụp xuống ôm chồng. Mấy đứa con run như cầy sấy.
Lúc đó mấy vong hồn xung quanh bỗng ùa tới. Họ không chạm được vô lũ sát nhân, nhưng họ chen thành một màn sương dày, phủ quanh lối mòn sau bụi tre. Nhờ vậy thằng Hai lôi được mấy đứa em chạy tiếp. Bà Sáu bế bé Nhi chạy theo, mà mỗi bước như dẫm lên tim mình vì bỏ chồng lại đó.
Ra gần triền đá, con Năm Mén té nhào. Nó vừa ngẩng lên thì trước mặt đã có hai bóng đen đứng chặn. Một đứa con nít như nó, có tội tình gì đâu. Vậy mà đêm đó, dưới tay bọn man rợ, mạng người rẻ hơn cọng rơm. Con Năm chỉ kịp ré lên một tiếng “Má ơi!” rồi im bặt.
Con Ba Lựu nhào tới muốn kéo em, nhưng thằng Hai ghì lại, kéo xềnh xệch. Nó khóc nghẹn tới mức không thành tiếng. Cái đau nhất trên đời, nhiều khi không phải mình chết, mà là nhìn người thân rớt lại từng đứa một mà không cứu nổi.
Cả đám chạy tới một khe đá nhỏ. Mấy vong hồn hiện ra dày đặc hơn, chắn trước cửa khe như muốn giấu người sống vào. Bà Sáu vừa chui vô thì nghe bên ngoài tiếng cười, tiếng chửi, tiếng bước chân đạp lên lá khô rào rạo. Mùi khói bắt đầu xộc tới. Cả xóm đang cháy.
Trong khe đá tối om, chỉ còn nghe tiếng thở dốc và tiếng tim đập. Thằng Út ôm chân má, run bần bật. Bé Nhi thì kỳ lạ lắm. Nó không khóc nữa. Nó ngồi im trong lòng ngoại, mắt nhìn vô khoảng tối trước mặt rồi thì thào:
“Có nhiều người đứng trong đây…”
Bà Sáu nhìn theo, chỉ thấy bóng tối đặc quánh. Nhưng rồi từ từ, những khuôn mặt hiện lên. Người già, trẻ nhỏ, đàn ông, đàn bà. Họ chen kín trong khe. Toàn là hồn người đã chết. Có người ôm đầu gối ngồi co ro, có người ngó ra ngoài với vẻ tuyệt vọng. Một ông lão râu bạc nhìn bà Sáu, nói giọng rất buồn:
“Trốn đây rồi tụi nó cũng tìm ra…”
Bà Sáu bật khóc, ôm mấy đứa nhỏ sát hơn.
Ngoài kia, tiếng chân tới gần.
Rồi dừng lại.
Im.
Cái im đó mới ghê. Nó làm người ta nghẹt thở.
Rồi một giọng cười khàn đục vang lên sát miệng khe.
Thông Báo: - Xin lỗi vì sự bất tiện này AD vẫn chưa thể đăng video đúng hạn mọi người thông cảm. AD đã viết xong code web diễn đàn cho Nosleep - Vn và mong mọi người vào diễn đàn để đọc truyện cũng như viết những câu truyện muốn sáng tác vào trong web để đăng lên cho mọi người đọc và đánh giá nha. - Ngoài ra có nhóm cộng đồng zalo NoSleep mọi người vào để trò chuyện cũng như cập nhật thông báo mới nhất của AD nha.
Thông Báo: AD sẽ đăng video mới vào Chủ Nhật 7/12/2025 mong mọi người đón nhận video mới ❤️❤️❤️
Thời gian qua AD khá bận nên chưa ra video mới cho mọi người, AD đang làm diễn đàn web dự kiến sẽ ra mắt cùng video mới. Mong muốn tạo 1 diễn đàn NoSleep-Vn cho mọi người sáng tạo đăng truyện và thảo luận thật vui vẻ. AD cũng sẽ tham gia tik tok và reddit trong thời gian sớm nhất 🍀🍀🍀
Kênh này AD dự kiến không làm video trong 2-4 ngày nữa. Mọi người xem video cũ nha ❤️❤️❤️. AD thấy kênh càng ngày càng đi xuống nên đang suy nghĩ thay đổi chủ đề, mong mọi người ủng hộ❤️❤️❤️
Một đêm, khi Tommy đang say giấc nồng, tôi bỗng tỉnh dậy trong một trạng thái hoang mang tột độ. Đầu óc quay cuồng, một cơn đau nhức lan khắp cơ thể, và một cảm giác rùng rợn trào dâng. Tôi nằm cạnh con trai, ánh trăng mờ ảo xuyên qua rèm cửa, phác họa gương mặt thiên thần của thằng bé. Và rồi, nó bắt đầu. Cơn đói. Một cơn đói lạ lùng, dữ dội đến mức khiến mọi giác quan của tôi như bùng cháy. Nó không phải là cái đói của một cái dạ dày trống rỗng, mà là cái đói của một loài ăn thịt. Trong khoảnh khắc ấy, tôi cảm thấy như một thứ gì đó đã thức tỉnh bên trong, một bản năng nguyên thủy, thúc giục tôi làm điều không thể tưởng tượng được.Tôi đứng dậy khỏi giường, bước đi loạng choạng. Chân tôi tự đưa tôi đến nhà bếp, và trước khi tôi kịp nhận thức, tôi đã cầm con dao làm bếp lớn nhất trong tay. Lưỡi dao sắc lạnh phản chiếu ánh sáng mờ ảo từ bên ngoài. Tôi nhìn chằm chằm vào nó, rồi vào bàn tay đang run rẩy của mình, cảm thấy như thể có một lực vô hình đang siết chặt cổ tay, điều khiển tôi. Chân tôi lại bước đi, hướng về phòng ngủ của Tommy. Trong đầu tôi là một cuộc chiến không ngừng nghỉ. Một phần của tôi, phần Linda mà tôi biết, đang gào thét trong tuyệt vọng, nước mắt trào ra không ngừng, cầu xin tôi dừng lại. Phần kia, phần tăm tối, đang thì thầm những lời dụ dỗ ngọt ngào về cơn đói, về sự giải thoát. Tôi đứng bên giường Tommy, nhìn đứa con trai vô tội đang ngủ, và tôi thấy bàn tay cầm dao của mình từ từ nâng lên. Rồi, một tiếng nấc nghẹn ngào bật ra từ cổ họng tôi, khiến tôi giật mình. Dao rơi xuống sàn bếp với một tiếng động loảng xoảng. Tôi đổ sụp xuống, ôm đầu khóc nức nở. Tôi đã không làm điều đó. Nhưng tôi biết, cuộc chiến mới chỉ bắt đầu.Kể từ đêm đó, những cơn ác mộng của tôi không còn là những giấc mơ đơn thuần nữa. Chúng là những hiện thực méo mó, những cảnh tượng kinh hoàng len lỏi vào từng tế bào. Tôi dần dần mất khả năng phân biệt đâu là thực, đâu là ảo. Tôi nghe thấy những tiếng thì thầm không ngừng trong đầu, tiếng nói của một người mẹ méo mó, độc ác, luôn khát khao nuốt chửng con cái của mình. “Mày đói, Linda. Mày biết mà. Thằng bé ngon miệng lắm.” Những lời nói ấy lặp đi lặp lại như một lời nguyền rủa. Tôi bắt đầu nhìn thấy những sinh vật kỳ dị. Chúng cao gầy, màu xám xịt, đôi mắt đỏ ngầu, thường xuyên xuất hiện trên vai Tommy, ghé sát tai thằng bé thì thầm. Chúng vẫy gọi tôi, đôi tay xương xẩu chỉ về phía Tommy, đôi môi không ngừng mấp máy những lời xúi giục kinh tởm. Tôi biết đó là ảo ảnh, nhưng chúng thật đến mức tôi có thể cảm nhận hơi thở lạnh lẽo của chúng trên gáy mình.Tôi bắt đầu tránh mặt Tommy, cố gắng giữ khoảng cách. Tôi sợ hãi chính bản thân mình. Tôi không dám nấu ăn, sợ rằng con dao sẽ lại hiện diện trong tay tôi một cách vô thức. Tôi chỉ để Tommy ăn đồ hộp, đồ ăn nhanh, hay đôi khi là mua thức ăn chế biến sẵn. Tommy, với sự nhạy cảm của thằng bé, nhận ra sự thay đổi của tôi. Thằng bé nhìn tôi với ánh mắt vừa lo lắng vừa sợ hãi. “Mẹ ổn chứ ạ?” Tommy hỏi. Tôi chỉ gượng cười, vội vã quay đi, sợ rằng ánh mắt của thằng bé sẽ nhìn thấy con quái vật đang lớn dần trong tôi.Một buổi chiều, khi Tommy đang chơi xếp hình trong phòng khách, tôi ngồi trên ghế sofa, cố gắng tập trung vào cuốn sách. Nhưng những tiếng thì thầm trở nên dữ dội hơn bao giờ hết, những hình ảnh của lũ sinh vật ghê tởm chập chờn trước mắt. Mũi tôi ngửi thấy một mùi hương ngọt ngào, tươi mới, giống như mùi của một con mồi. Và rồi, tôi không còn kiềm chế được nữa. Một cơn thèm khát dữ dội, không thể cưỡng lại, dâng lên trong tôi. Cơ thể tôi tự đứng dậy, bước từng bước nặng nề về phía Tommy. Thằng bé đang mải mê với những khối xếp hình LEGO màu sắc, không hề hay biết gì. Tôi lao vào thằng bé, bàn tay tôi bấu chặt lấy vai Tommy. Tommy la lên một tiếng hoảng sợ. Chính tiếng la đó đã kéo tôi trở lại. Tôi nhìn xuống, thấy những ngón tay mình đang in hằn vết đỏ trên da thịt mềm mại của con trai. Tommy đang khóc thét. Tôi buông tay, lùi lại vài bước, như bị điện giật. Tôi nhìn vào gương treo trên tường, và hình ảnh phản chiếu đã khiến tôi chết điếng. Đôi mắt tôi đỏ ngầu, khuôn mặt tôi méo mó vì một nụ cười rùng rợn mà tôi không hề kiểm soát. Tôi không nhận ra chính mình. Những vết máu nhỏ li ti vương trên khóe miệng tôi. Không, không phải máu của Tommy. Tôi đã… tự cắn môi mình? Hay ai đó đã cắn tôi? Lúc này, tôi hoàn toàn sợ hãi, không thể thở nổi, nhưng tôi biết, một phần con người tôi đã biến mất mãi mãi. Cái ranh giới mỏng manh giữa Linda và con quái vật đã bị xóa nhòa.Từ ngày đó, Linda mà tôi biết đã gần như không còn tồn tại. Tôi cảm thấy cơ thể mình đang dần biến đổi, không phải theo cách vật lý rõ ràng, mà là một sự biến chất từ bên trong. Da tôi trở nên nhợt nhạt hơn, gân xanh nổi rõ dưới lớp biểu bì, và tôi thường xuyên cảm thấy một cơn ngứa ran khó chịu khắp cơ thể. Mỗi khi nhìn vào mắt con trai mình, tôi không còn thấy sự ngây thơ, sự yêu thương như trước. Thay vào đó, tôi chỉ thấy sự sợ hãi phản chiếu trong đôi mắt xanh biếc của thằng bé, và trong đôi mắt tôi, tôi thấy sự tăm tối, cơn đói và một nỗi ám ảnh không thể thoát ra. Những tiếng thì thầm giờ đây không còn là lời xúi giục nữa, mà là những mệnh lệnh dứt khoát, vang vọng như tiếng chuông trong nhà thờ đổ nát.Một đêm, tôi thức giấc vì tiếng động lạ. Tommy đang khóc. Tôi ngồi dậy, nhìn thấy cánh cửa phòng thằng bé hé mở. Một bóng đen lờ mờ di chuyển trong hành lang. Tôi đứng dậy, cảm thấy một luồng năng lượng lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Tôi lại ở trong trạng thái đó. Cái trạng thái mà tôi không phải là mình. Tôi bước ra hành lang, và thấy Tommy đang đứng trước cửa phòng tôi, đôi mắt mở to, đầy nước mắt. Tommy nhìn thấy tôi, và thằng bé rú lên một tiếng thét thất thanh. Trước mắt tôi, Tommy không còn là con trai tôi nữa. Nó là một con mồi, một miếng thịt tươi ngon đang run rẩy. Tay tôi cầm một con dao làm bếp lớn, không biết từ lúc nào nó đã ở đó. Ánh mắt tôi trống rỗng, không còn chút tình mẫu tử nào, chỉ còn sự thèm khát. Tommy quay lưng bỏ chạy, lao ra khỏi cửa chính, xuyên qua màn đêm tĩnh mịch của khu vườn sau nhà. Tôi lao theo, bàn chân trần lạnh cóng trên nền cỏ ẩm ướt, mái tóc rối tung trong gió. Con quái vật bên trong tôi đã hoàn toàn chiếm hữu.Tommy chạy thục mạng, cố gắng thoát khỏi tôi, nhưng thằng bé chỉ là một đứa trẻ 12 tuổi, còn tôi, tôi không biết mình là gì nữa, nhưng tôi nhanh hơn, mạnh hơn. Tommy rẽ vào khu rừng nhỏ phía sau nhà, nơi chúng tôi thường đi dạo vào những buổi chiều chủ nhật. Bóng cây chằng chịt, che khuất ánh trăng, tạo thành một mê cung tối tăm. Cơn thèm khát trong tôi đã lên đến đỉnh điểm. Tôi có thể ngửi thấy mùi sợ hãi từ Tommy, mùi máu tươi đang sôi sục dưới da thịt thằng bé. “Tommy!” Tiếng kêu của tôi vang vọng trong rừng sâu, không còn là tiếng của người mẹ nữa, mà là tiếng gầm gừ của một con thú săn mồi.Tommy vấp ngã, cố gắng bò dậy nhưng không kịp. Tôi đã bắt kịp thằng bé trong màn đêm tăm tối. Tôi ngã quỵ xuống, ôm lấy con trai mình trong cơn điên loạn. Tay tôi nắm chặt con dao, lưỡi dao lạnh buốt lướt trên da thịt non mềm của thằng bé. Trong giây phút ấy, tôi không thể phân biệt nổi giữa cơn đói quái đản và một tia sáng yếu ớt của tình mẫu tử vẫn còn sót lại đâu đó. Một tiếng kêu rên yếu ớt thoát ra từ cổ họng tôi, nhưng tay tôi lại không thể ngừng lại. Một tiếng “khực” ghê rợn vang lên, một cảm giác ấm nóng trào ra giữa các ngón tay tôi.Tôi bừng tỉnh. Tiếng la hét của Tommy vẫn còn văng vẳng trong tai tôi, nhưng giờ đã tắt lịm. Tôi nhìn xuống bàn tay mình. Máu. Máu đỏ tươi, ấm nóng, dính đặc giữa các ngón tay tôi, nhuộm đỏ cả bộ quần áo ngủ của tôi. Khi tôi nhìn xuống, Tommy nằm im lặng, đôi mắt xanh biếc mở trừng trừng nhìn thẳng vào tôi, không còn sự sợ hãi, chỉ còn sự trống rỗng vô hạn. Cổ họng thằng bé... Tôi đã làm gì vậy? Trên mặt đất ẩm ướt, những vũng máu đen ngòm đang lan ra, không thể nào dập tắt được. Mùi máu tanh nồng nặc xộc vào mũi tôi, quyện lẫn với mùi bùn đất và lá mục.Những tiếng thì thầm trong đầu tôi đột ngột im bặt. Con quái vật đã im lặng. Chỉ còn lại tôi, Linda, đứng đó giữa màn đêm, với bàn tay nhuốm máu của chính đứa con trai mình. Một tiếng khóc thét xé lòng bật ra từ cổ họng tôi, một tiếng khóc chất chứa sự kinh hoàng, sự hối hận và nỗi đau tột cùng. Tôi quỳ sụp xuống, ôm lấy thi thể lạnh ngắt của Tommy, gương mặt thằng bé vẫn còn nguyên sự ngây thơ, dù đôi mắt đã hóa đá.Tôi đã mất tất cả. Gia đình tôi đã bị tôi hủy hoại. Cái quy tắc về nơi an toàn đã bị chính tôi đạp đổ. Trong khoảnh khắc ấy, tôi nhận ra mình không thể sống với tội lỗi này, không thể sống với con quái vật đã chiếm lấy tôi. Với bàn tay còn dính đầy máu của con trai, tôi đưa lưỡi dao lên cổ mình. Một nhát dứt khoát. Cơn đau chói lên, nhưng tôi không còn cảm thấy gì nữa. Chỉ có sự giải thoát, và một khoảng không vô tận.Câu chuyện của tôi kết thúc ở đây, nhưng nó để lại một câu hỏi ám ảnh mãi mãi: Liệu sự tội lỗi và áp lực của cuộc sống có thể đẩy một người mẹ đến mức độ tuyệt vọng đến như vậy không? Liệu mọi người có thực sự nhận thức được mình đang đi về đâu khi họ bị kìm kẹp bởi nỗi sợ hãi và ám ảnh, bởi những rối loạn tâm lý không thể lý giải? Tôi không bị điều khiển bởi một thế lực siêu nhiên. Tôi là nạn nhân của chính sự mất kiểm soát nội tâm, của một thứ gì đó đã bùng phát từ sâu thẳm bên trong tôi, biến tôi thành một con quái vật. Và đó là sự thật kinh hoàng nhất, bởi vì nó cho thấy, đôi khi, chính chúng ta mới là thứ đáng sợ nhất, và gia đình, nơi tưởng chừng như an toàn nhất, lại có thể trở thành địa ngục tăm tối nhất khi một người mẹ không còn là chính mình.
Tôi Lấy Công Việc Lau Dọn Ban Đêm TẠI Một Kho Lưu Trữ Cũ. Bây Giờ Tôi Ước Mình Đã Không Bao Giờ Làm Thế.
Tên tôi là Alex Miller. Tôi không phải là người kén chọn công việc. Sau khi bị cho thôi việc ở nhà máy ô tô vì một số vụ cắt giảm nhân sự vô lý (mà tôi thề là có liên quan đến việc tôi chất vấn về những con số an toàn đó), tôi cần một việc làm, và tôi cần nó nhanh chóng. Vì vậy, khi tôi thấy quảng cáo trực tuyến cho một vị trí “Nhân viên vệ sinh ban đêm” tại “Kho Lưu Trữ Serenity” mới nghe có vẻ trang trọng, tôi đã nộp đơn. Mức lương khá tốt, đủ để trang trải tiền thuê nhà ở căn hộ nhỏ của tôi ở ngoại ô Cleveland và vẫn còn thừa chút đỉnh.Kho Lưu Trữ Serenity không giống những gì tôi tưởng tượng. Nó không phải là một văn phòng sáng sủa, hiện đại. Thay vào đó, đó là một tòa nhà gạch cũ kỹ, sừng sững như một lăng mộ bỏ hoang ở khu công nghiệp phía đông thành phố. Cửa sổ bị bịt kín hoặc quá cao để nhìn vào. Không có biển hiệu bên ngoài, chỉ có một tấm bảng đồng nhỏ đã gỉ sét với dòng chữ “K.L.T. Serenity”.Ông Henderson, quản lý đêm, là một người đàn ông gầy gò, trọc đầu với đôi mắt trũng sâu, nhìn tôi như thể ông biết mọi thứ về tôi, và không thích lắm. Ông ta chỉ cho tôi một xe đẩy đầy đồ dùng, một đống chìa khóa và một tấm bản đồ sơ sài. “Alex,” ông ta nói, giọng khàn khàn, “Công việc của cậu đơn giản. Lau dọn các khu vực được chỉ định. Đừng bao giờ động vào tài liệu. Đừng bao giờ vào các khu vực cấm. Và điều quan trọng nhất: đừng bao giờ ở đây một mình. Nếu tôi không có mặt, hãy gọi cho tôi. Luôn luôn có ai đó ở đây.” Nhưng tôi chưa bao giờ thấy ai khác ngoài ông ta. Ông ta sẽ xuất hiện rồi biến mất không tiếng động.Những tuần đầu tiên khá buồn tẻ, ngoại trừ sự cô độc tuyệt đối và cảm giác ớn lạnh không ngừng. Tôi lau sàn, đổ rác, lau bụi các kệ sách cao ngất chứa đầy hộp tài liệu màu nâu. Mùi ở đó là sự kết hợp giữa giấy cũ, nấm mốc và một cái gì đó khác, kim loại, gần như là máu. Tôi luôn nghĩ đó là do hệ thống thông gió cũ kỹ.Một đêm, khi đang lau bụi một kệ sách ở tầng ba, tôi nhận thấy một điều kỳ lạ. Một cuốn sách dày, bìa da màu đen, không có tiêu đề, nằm nhô ra khỏi hàng các hộp tài liệu cũ. Nó không giống bất cứ thứ gì khác ở đó. Nó trông... sống động hơn, như thể nó vừa được đặt ở đó. Tôi nhớ lời cảnh báo của ông Henderson, nhưng sự tò mò của tôi mạnh hơn. Tôi kéo nó ra. Nó nặng trịch, và tôi cảm thấy một luồng điện nhẹ chạy qua ngón tay khi chạm vào bìa. Da sần sùi, hơi ấm. Khi tôi mở nó ra, không có chữ viết bên trong, chỉ có những hình vẽ trừu tượng, giống như bản đồ tĩnh mạch hoặc hệ thần kinh phức tạp, được vẽ bằng một chất lỏng sẫm màu, gần như khô cứng. Tôi đóng sầm nó lại, cảm thấy tim đập thình thịch. Tôi nhét nó trở lại vị trí cũ, tự nhủ rằng mình chỉ tưởng tượng ra mọi thứ.Nhưng mọi thứ bắt đầu tồi tệ hơn từ đó. Tôi bắt đầu nghe thấy những tiếng thì thầm, rất khẽ, như thể hàng ngàn giọng nói đang nói chuyện cùng lúc, nhưng ở rất xa. Chúng dường như đến từ bên trong các bức tường, hoặc từ những hành lang tối tăm bị khóa chặt. Tôi kiểm tra điện thoại, bật nhạc để át đi, nhưng đôi khi tôi thề là tôi vẫn nghe thấy tên mình được gọi. "Alex... Miller..."Một lần, tôi đang lau sàn ở hành lang chính thì nghe thấy tiếng bước chân. Cứ nghĩ là ông Henderson, tôi quay lại để chào. Không có ai. Tôi đi dọc hành lang, ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy tạo ra những cái bóng nhảy múa. Tôi có thể thề là tôi thấy một cái bóng di chuyển ở cuối hành lang, nơi có một cánh cửa kim loại khổng lồ với một tấm biển "KHÔNG ĐƯỢC PHÉP VÀO". Tôi đã cố gắng khóa chặt nó bằng chìa khóa, nhưng nó chỉ khẽ cọt kẹt, như thể nó không bị khóa đúng cách.Sự lo lắng của tôi tăng lên. Tôi bắt đầu tự hỏi mình đang làm sạch cái gì. Những cái hộp đó chứa gì? Tại sao lại có những khu vực bị cấm tuyệt đối? Tôi đã cố gắng hỏi ông Henderson, nhưng ông ta chỉ nhìn tôi một cách lạnh lùng. "Cậu không cần biết, Alex. Cậu chỉ cần làm công việc của mình."Vài ngày trước, tôi tìm thấy một bức ảnh cũ bị rơi ra từ một trong những hộp tài liệu. Đó là một bức ảnh trắng đen của một nhóm người đứng trước tòa nhà này, nhưng nó trông... khác biệt. Có những đường dây điện chằng chịt, những thiết bị kỳ lạ gắn vào tường. Và những người trong ảnh không nhìn vào máy ảnh. Họ nhìn vào một cái gì đó mà tôi không thể thấy, với vẻ mặt sợ hãi tột độ. Một người phụ nữ trong ảnh dường như đang la hét, miệng há hốc. Tôi cảm thấy một cơn buồn nôn dâng trào.Đêm qua, mọi thứ đã vượt quá giới hạn. Đèn điện bắt đầu chập chờn liên tục. Tôi đang ở tầng dưới, nơi không có cửa sổ, và những tiếng thì thầm trở nên lớn hơn, rõ ràng hơn, giống như một đám đông đang than khóc. Sau đó là tiếng cào. Tiếng cào từ bên trong bức tường, như thể có hàng trăm con chuột đang cố gắng thoát ra. Nhưng không phải tiếng chuột. Nó quá lớn, quá... hữu cơ.Tôi cảm thấy như mình bị kéo đến cánh cửa kim loại "KHÔNG ĐƯỢC PHÉP VÀO". Có một sự hấp dẫn không thể cưỡng lại. Tôi biết mình không nên, tôi biết đây là ý tưởng tồi tệ nhất từ trước đến nay, nhưng tôi phải biết. Cánh cửa, vốn thường đóng chặt, giờ chỉ khẽ khép hờ. Một kẽ hở nhỏ cho phép một ánh sáng đỏ thẫm rò rỉ ra ngoài, giống như máu đang rỉ qua một vết thương hở. Và mùi... ôi Chúa ơi, mùi đó. Giờ đây nó không chỉ là kim loại hay máu khô. Đó là mùi thịt thối rữa, mùi phân hủy và mùi của sự tuyệt vọng.Tôi đẩy cánh cửa mở ra.Bên trong không phải là một kho lưu trữ. Đó là một căn phòng lớn, được chiếu sáng lờ mờ bởi những đèn đỏ nhấp nháy, giống như đèn báo động. Giữa phòng là một cỗ máy khổng lồ, trông như một cái máy nghiền công nghiệp cũ kỹ, với những cánh tay kim loại và ống dẫn. Từ đỉnh của nó, một chất lỏng sẫm màu, đặc quánh đang nhỏ giọt xuống một cái bể bên dưới, tạo ra một tiếng động buồn tẻ. Và trên sàn, khắp mọi nơi, là xương. Xương người, xương động vật, mảnh vỡ của những thứ mà tôi không thể nhận ra, tất cả đều được nghiền nát và trộn lẫn với một chất dẻo, màu đỏ nâu. Đó là đất. Hay đúng hơn, đó là những gì còn lại của những thứ từng sống.Tiếng thì thầm không còn là tiếng thì thầm nữa. Đó là những tiếng rên rỉ, những tiếng thét bị bóp nghẹt vang vọng từ những bức tường phủ đầy gỉ sét. Tôi nhìn lên. Trên cao, được treo bằng những móc sắt và dây xích, là những cơ thể. Không phải là cơ thể hoàn chỉnh, mà là những phần cơ thể bị lột da, bị cắt xẻ, bị treo ngược, nhỏ giọt chất lỏng màu đen xuống cỗ máy bên dưới. Chúng là con người. Hoặc từng là con người. Mắt tôi dán chặt vào một cánh tay cụt đang đung đưa nhẹ nhàng, móng tay còn nguyên vẹn, sơn màu xanh ngọc. Nó trông giống như cánh tay của một phụ nữ trẻ.Một tiếng rên rỉ phát ra từ một cái lồng kim loại ở góc phòng. Bên trong, một người đàn ông, hoàn toàn khỏa thân và gần như đã chết, đang giãy giụa yếu ớt. Một cánh tay của ông ta đã bị cắt đứt, một dòng máu đen đặc đang chảy ra từ vết thương hở. Mắt ông ta mở to nhìn tôi, cầu xin sự giúp đỡ.Và rồi tôi nghe thấy một tiếng ho khạc từ phía sau."Tôi đã nói với cậu là đừng bao giờ vào đây, Alex."Đó là ông Henderson. Ông ta đứng đó, một nụ cười ghê tởm trên khuôn mặt gầy gò của mình. Trong tay ông ta là một cái rìu lớn, lưỡi rìu sáng loáng dưới ánh đèn đỏ. Ông ta không giống ông Henderson gầy gò, sợ sệt mà tôi biết. Ông ta trông... mạnh mẽ hơn, như thể ông ta đang được tiếp thêm năng lượng từ cảnh tượng kinh hoàng này.Tôi quay người bỏ chạy. Tôi trượt chân trên một đống xương, cảm thấy một cái xương sườn sắc nhọn đâm vào lòng bàn tay tôi. Tiếng cười của ông Henderson vang vọng phía sau tôi. Tôi chỉ cách cửa vài bước chân khi một lực mạnh xé toạc chân tôi. Tôi ngã xuống, cảm thấy một cơn đau rát kinh khủng. Tôi nhìn xuống. Một trong những cánh tay kim loại của cỗ máy đã vươn ra, xuyên qua bắp chân tôi. Nó không phải là một cánh tay máy thông thường; nó có vẻ có gân và cơ, như một con quái vật kim loại.Máu của tôi phun ra, màu đỏ tươi trên nền xương và chất nhầy sẫm màu. Tôi cố gắng kéo chân ra, nhưng cánh tay kim loại siết chặt hơn, cảm giác như xương ống chân của tôi bị nghiền nát. Tôi la hét, nhưng tiếng hét của tôi hòa lẫn vào tiếng rên rỉ của những linh hồn bị mắc kẹt. "Cậu đã thấy quá nhiều, Alex." Giọng ông Henderson giờ đã ở ngay phía trên tôi. "Và cậu có vẻ như là một sự bổ sung tuyệt vời cho kho lưu trữ của chúng tôi."Ông ta giơ rìu lên cao. Lưỡi rìu lấp lánh như một nụ cười chết chóc. Tôi nhìn thấy khuôn mặt mình phản chiếu trong lưỡi thép, đôi mắt mở to vì kinh hoàng. Một cơn đau buốt xé nát cơ thể tôi. Cái rìu bổ xuống. Tôi cảm thấy xương sống mình bị cắt lìa, và thế giới quay cuồng. Máu nóng bắn ra, làm ướt mặt tôi, nhưng đó không phải là máu của tôi. Hay, có lẽ, đó là máu của tôi. Tôi không còn cảm thấy chân mình nữa. Một cái gì đó đã đâm xuyên qua ngực tôi, xé nát phổi tôi. Tôi cố gắng thở, nhưng chỉ có máu và không khí rít lên.Lần cuối cùng tôi nhìn thấy là khuôn mặt ông Henderson, giờ đã biến dạng thành một nụ cười rộng đến mang tai, miệng ông ta đầy răng sắc nhọn. Rồi mọi thứ tối sầm lại. Tôi chỉ còn cảm thấy một cơn đau lạnh buốt lan khắp cơ thể, và sau đó là sự trống rỗng. Cái lạnh sâu thẳm của sự phân hủy, khi cơ thể tôi bị kéo vào cỗ máy, và tôi trở thành một phần của kho lưu trữ vĩnh viễn của Serenity.
- Chào mọi người AD yêu quý của mọi người trở lại rồi đây: Mọi người cho ý kiến làm truyện nào ad cần nhiều ý tưởng truyện hay của mọi người.... nào nào nào lao vào bình luận ý tưởng hay nhất nào 😘😘😘😍😍😍 - AD muốn biết mọi người đa số thích nghe truyện quy tắc hơn hay muốn ad làm thêm thể loại mới nào ☠️☠️☠️ - Sorry mọi người vì chủ nhật chưa có tập đặc biệt ad sẽ làm vào thứ 4 tuần này nha. ( Chủ đề siêu nóng hổi luôn nhờ đón xem nha ❤️❤️❤️ )
No Sleep
Những Câu Truyện Ma Khmer Đỏ Kinh Dị. ☠️
Video: https://youtu.be/Q1sgxTJ1CSQ
Đọc truyện thứ nhất trong những truyện kinh dị.
Thảm Sát Làng Ba Chúc.
Bữa nay tôi kể cho bà con nghe một câu chuyện rất nặng lòng. Nó không phải chỉ là chuyện ma không đâu, mà là chuyện của oan hồn, của máu, của nước mắt, của một thời đất mình bị lũ sát nhân tràn qua giày xéo. Bối cảnh là làng Ba Chúc, An Giang, năm 1978. Câu chuyện này, nghe nói lại từ người sống sót hiếm hoi ở vùng đó, mà mỗi lần nhắc tới là da gà nổi rần rần, tim thắt lại, nghẹn ngang cổ.
Ở chân núi, trong một xóm nhỏ của Ba Chúc, có gia đình ông Tư Lành. Nhà ổng đông con, nghèo nhưng đầm ấm. Vợ ổng là bà Sáu Hường, người đàn bà miền Tây đúng nghĩa, quanh năm tảo tần, nói chuyện nhỏ nhẹ mà lo cho chồng con hết mực. Hai vợ chồng có sáu đứa con: thằng Hai Phước, con Ba Lựu, thằng Tư Cang, con Năm Mén, thằng Út Đực và đứa cháu ngoại nhỏ xíu tên bé Nhi, mới hơn bốn tuổi, là con của người con gái đầu đã mất vì bệnh mấy năm trước.
Nhà nghèo, nhưng bữa đó vui lắm. Tết chưa tới hẳn, mà không khí trong nhà đã có mùi lá chuối, nếp mới, mùi khói bếp và mùi hy vọng. Bà Sáu đang ngồi gói bánh, con Ba Lựu ngồi chẻ lạt, thằng Út chạy vòng vòng ngoài sân, còn bé Nhi thì bám chân ngoại hỏi hết chuyện này tới chuyện kia. Ông Tư ngoài hiên đang vá lại cái nia, thỉnh thoảng ngẩng lên nhìn đàn con mà cười. Ổng cười hiền khô. Cái kiểu cười của người nông dân chỉ mong qua năm mới có bữa cơm đủ đầy hơn chút, gà vịt đừng bệnh, lúa đừng mất mùa, biên giới đừng có chuyện.
Nhưng cái dữ nó tới, nhiều khi nó không báo trước.
Mấy bữa trước đó, trong xóm đã râm ran chuyện lạ. Người ta nói ban đêm nghe tiếng khóc ngoài ruộng. Có người nói thấy bóng người đi giữa bờ mương, đi không chạm đất. Có người khác quả quyết là nghe tiếng gõ cửa lúc nửa khuya, mở ra thì không thấy ai, chỉ thấy gió lạnh quất vô mặt, lạnh như từ dưới mồ thổi lên.
Ông Tư không mê tín lắm. Ổng chỉ nói chắc bà con loạn quá nên thần hồn nát thần tính. Nhưng bà Sáu thì khác. Bả tin đất này đang có điềm. Bởi mấy đêm liền, bả nằm mơ thấy người ta đứng đầy ngoài sân. Toàn là những gương mặt tái mét, áo quần rách nát, có người ôm bụng, có người bồng con, có người không còn thấy rõ mặt. Họ không nói lớn. Họ chỉ nhìn vô nhà bả, rồi đồng loạt giơ tay chỉ về phía núi, như muốn kêu chạy đi.
Bữa đó, khi trời vừa chạng vạng, con Ba Lựu đang bưng rổ rau sau hè thì bỗng đứng khựng lại. Nó thấy ngoài hàng rào có một người đàn bà đứng quay lưng. Tóc dài xõa xuống, áo bà ba sẫm màu, tay dắt một đứa nhỏ. Đứa nhỏ đó đứng im thin thít. Không nhúc nhích. Không quay đầu.
Con Ba tưởng hàng xóm, mới hỏi vọng ra:
“Ai đứng ngoài đó vậy?”
Không có tiếng trả lời.
Nó thấy sống lưng lạnh lạnh. Định bước lại gần thì người đàn bà đó từ từ nghiêng đầu qua một bên. Không quay hẳn mặt lại, chỉ nghiêng thôi. Nhưng chừng đó cũng đủ làm con Ba sợ quá trời. Vì cái cổ người đó nghiêng theo kiểu không giống người sống. Cứng đờ, lệch hẳn, như xương đã gãy mà vẫn cố quay.
Con Ba làm rớt luôn cái rổ rau, chạy vô nhà mét má nó. Ông Tư đi ra coi thì ngoài hàng rào trống trơn, chỉ có mấy bụi chuối đứng rì rào trong gió chiều.
Bà Sáu nghe xong, mặt bả tái đi. Bả lầm rầm khấn. Bữa cơm tối hôm đó, tự nhiên cả nhà ăn không vô. Không ai nói gì nhiều. Cái yên lặng trong nhà nghe nặng trĩu, như có ai ngồi chen vô giữa mâm cơm.
Tới khuya, chó trong xóm sủa dậy trời.
Rồi im bặt.
Cái kiểu im bặt đó mới đáng sợ. Đang có tiếng, rồi tự nhiên như bị bóp cổ hết một lượt. Gió ngoài vườn cũng ngưng. Không gian đơ ra. Bà Sáu đang nằm ôm bé Nhi thì nghe “cốc… cốc… cốc…” ba tiếng gõ cửa rất chậm.
Ổng Tư ngồi bật dậy.
Bà Sáu níu tay ổng lại, giọng run run:
“Đừng mở ông ơi…”
Ngoài cửa lại vang lên tiếng gõ.
Lần này mạnh hơn.
Cốc. Cốc. Cốc.
Rồi có tiếng phụ nữ, rất nhỏ, rất xa, như vọng qua nhiều lớp đất:
“Chạy đi… chạy đi… tụi nó tới…”
Cả nhà cứng người.
Thằng Hai tưởng ai trong xóm tới báo tin, định chạy ra. Nhưng vừa bước xuống bộ ván thì nó khựng lại. Ngoài khe cửa, không thấy bóng người sống nào hết. Chỉ thấy lờ mờ mấy dáng trắng đục đứng ngoài sân. Đông lắm. Người lớn có, con nít có. Họ chen nhau, xô nhau, mặt ai cũng thảng thốt. Có người lấy tay đập vô ngực, có người quơ tay như đuổi, như thúc giục.
Rồi giữa đám đó, bé Nhi bỗng chỉ tay ra cửa, giọng lí nhí:
“Ngoại ơi… có chị kia khóc…”
Bà Sáu quay qua nhìn đứa nhỏ. Mặt bé Nhi xanh lè. Cặp mắt nó mở thao láo nhìn vô khoảng không. Nó nói tiếp:
“Chị nói trốn đi… không trốn là chết hết…”
Ngay lúc đó, từ phía đầu xóm vang lên một tiếng nổ chát chúa.
Rồi la hét.
Rồi tiếng chân chạy rầm rập.
Rồi tiếng khóc thét xé ruột.
Cả nhà ông Tư hiểu ra liền. Không phải điềm nữa. Mà là họa đã tới cửa. Lũ diệt chủng Khmer Đỏ, cái tập đoàn quỷ dữ của Pol Pot, đã tràn vô làng.
Ông Tư quơ cái đèn dầu, tắt phụt. Ổng hối:
“Đi! Đi ra sau hè! Chạy về phía núi!”
Cả nhà cuống cuồng bồng bế nhau mà chạy. Bà Sáu ôm bé Nhi, con Ba nắm tay thằng Út, thằng Hai đỡ ông Tư, còn mấy đứa kia lật đật theo sau. Nhưng vừa mở cửa sau, cả đám sững lại.
Ngoài vườn, những bóng trắng hồi nãy đã đứng kín lối. Không còn mờ nữa. Giờ nhìn rõ đó là những người chết. Mặt mũi ai cũng hốc hác, đau đớn. Có người ôm đứa con mềm oặt. Có người bụng đẫm máu. Có cụ già hai tay chắp lại, lắc đầu lia lịa. Họ không dọa. Họ không hại. Họ chỉ cuống cuồng ra dấu.
Một người đàn bà hồn ma bước tới, chính là người con Ba thấy ngoài hàng rào khi chiều. Bả dắt đứa nhỏ, mắt trào ra thứ đỏ lòm như sương máu. Bả không mở miệng, mà tiếng nói cứ vọng thẳng vô đầu từng người:
“Muộn rồi… nhưng còn đường sau am đá… chạy đi…”
Ông Tư nghiến răng, dẫn cả nhà vòng theo lối mòn sau bụi tre. Mấy vong hồn lượn theo hai bên, lúc hiện lúc tan, như đang cố che chở. Bữa đó nếu ai thấy cảnh đó chắc chết đứng luôn. Người sống chạy giữa đêm đen, còn người chết thì dẫn đường. Da gà nổi rần rần.
Nhưng cái ác của chiến tranh, cái ác của lũ man rợ đó, đâu dễ buông tha.
Từ phía sau lưng, tiếng quát lạ tai vang lên. Rồi loạt đạn xé gió rít ngang đầu. Đất dưới chân bắn tung. Cả nhà chúi xuống. Bé Nhi khóc thét lên. Bà Sáu lấy tay bịt miệng nó, nước mắt chảy ròng.
Trong bóng tối, những bóng đen cầm súng đã xuất hiện ngoài bờ rào. Chúng tràn vô như bầy chó dại. Không còn là người nữa. Đó là thứ quỷ đội lốt người, là bọn sát nhân khát máu của chế độ Pol Pot. Chúng lùa, chúng đuổi, chúng hét, chúng nã đạn vô nhà dân như săn thú.
Ông Tư biết không chạy nổi cả nhà. Ổng đẩy thằng Hai:
“Mày dẫn mấy em đi! Đi lẹ!”
Nhưng chưa kịp dứt câu, một tiếng nổ chát chúa vang lên. Ông Tư khựng người, rồi ngã chúi xuống nền đất. Bà Sáu không dám kêu lớn. Bả cắn chặt môi đến bật máu, quỳ sụp xuống ôm chồng. Mấy đứa con run như cầy sấy.
Lúc đó mấy vong hồn xung quanh bỗng ùa tới. Họ không chạm được vô lũ sát nhân, nhưng họ chen thành một màn sương dày, phủ quanh lối mòn sau bụi tre. Nhờ vậy thằng Hai lôi được mấy đứa em chạy tiếp. Bà Sáu bế bé Nhi chạy theo, mà mỗi bước như dẫm lên tim mình vì bỏ chồng lại đó.
Ra gần triền đá, con Năm Mén té nhào. Nó vừa ngẩng lên thì trước mặt đã có hai bóng đen đứng chặn. Một đứa con nít như nó, có tội tình gì đâu. Vậy mà đêm đó, dưới tay bọn man rợ, mạng người rẻ hơn cọng rơm. Con Năm chỉ kịp ré lên một tiếng “Má ơi!” rồi im bặt.
Con Ba Lựu nhào tới muốn kéo em, nhưng thằng Hai ghì lại, kéo xềnh xệch. Nó khóc nghẹn tới mức không thành tiếng. Cái đau nhất trên đời, nhiều khi không phải mình chết, mà là nhìn người thân rớt lại từng đứa một mà không cứu nổi.
Cả đám chạy tới một khe đá nhỏ. Mấy vong hồn hiện ra dày đặc hơn, chắn trước cửa khe như muốn giấu người sống vào. Bà Sáu vừa chui vô thì nghe bên ngoài tiếng cười, tiếng chửi, tiếng bước chân đạp lên lá khô rào rạo. Mùi khói bắt đầu xộc tới. Cả xóm đang cháy.
Trong khe đá tối om, chỉ còn nghe tiếng thở dốc và tiếng tim đập. Thằng Út ôm chân má, run bần bật. Bé Nhi thì kỳ lạ lắm. Nó không khóc nữa. Nó ngồi im trong lòng ngoại, mắt nhìn vô khoảng tối trước mặt rồi thì thào:
“Có nhiều người đứng trong đây…”
Bà Sáu nhìn theo, chỉ thấy bóng tối đặc quánh. Nhưng rồi từ từ, những khuôn mặt hiện lên. Người già, trẻ nhỏ, đàn ông, đàn bà. Họ chen kín trong khe. Toàn là hồn người đã chết. Có người ôm đầu gối ngồi co ro, có người ngó ra ngoài với vẻ tuyệt vọng. Một ông lão râu bạc nhìn bà Sáu, nói giọng rất buồn:
“Trốn đây rồi tụi nó cũng tìm ra…”
Bà Sáu bật khóc, ôm mấy đứa nhỏ sát hơn.
Ngoài kia, tiếng chân tới gần.
Rồi dừng lại.
Im.
Cái im đó mới ghê. Nó làm người ta nghẹt thở.
Rồi một giọng cười khàn đục vang lên sát miệng khe.
Thằng Út sợ quá trời, lỡ bật ra tiếng nấc.
--------------------------------------------------
Vào nghe full truyện nhé hihi...
2 months ago | [YT] | 12
View 1 reply
No Sleep
Truyện ma kinh dị nhất Việt Nam ☠️
Video: https://www.youtube.com/watch?v=_DFMP...
2 months ago (edited) | [YT] | 25
View 3 replies
No Sleep
Thông báo hoạt động trở lại kênh NoSleep
Kênh NoSleep sẽ hoạt động trở lại vào 10h20 ngày 04/04.
Lịch đăng video:
Từ 04/04 đến 10/04: 2 ngày / 1 video
Sau 10/04: 1 ngày / 1 video
Cảm ơn mọi người đã chờ đợi và tiếp tục ủng hộ kênh.
2 months ago | [YT] | 79
View 24 replies
No Sleep
Ad đã liên kết với kênh Truyện Ma Nguyễn Ngọc Ngạn - Mọi người hãy lắng nghe những câu truyện kinh dị trong kênh này nhé 🍀🍀🍀
6 months ago | [YT] | 5
View 2 replies
No Sleep
Thông Báo:
- Xin lỗi vì sự bất tiện này AD vẫn chưa thể đăng video đúng hạn mọi người thông cảm. AD đã viết xong code web diễn đàn cho Nosleep - Vn và mong mọi người vào diễn đàn để đọc truyện cũng như viết những câu truyện muốn sáng tác vào trong web để đăng lên cho mọi người đọc và đánh giá nha.
- Ngoài ra có nhóm cộng đồng zalo NoSleep mọi người vào để trò chuyện cũng như cập nhật thông báo mới nhất của AD nha.
Nhóm Zalo: zalo.me/g/xkmukr613
Link web: nosleepvn.com/
Cảm ơn mọi người rất nhiều 🍀🍀🍀🍀 - AD hứa 100% truyện sẽ đăng vào ngày mai nha ❤️❤️❤️
6 months ago | [YT] | 12
View 3 replies
No Sleep
Thông Báo: AD sẽ đăng video mới vào Chủ Nhật 7/12/2025 mong mọi người đón nhận video mới ❤️❤️❤️
Thời gian qua AD khá bận nên chưa ra video mới cho mọi người, AD đang làm diễn đàn web dự kiến sẽ ra mắt cùng video mới. Mong muốn tạo 1 diễn đàn NoSleep-Vn cho mọi người sáng tạo đăng truyện và thảo luận thật vui vẻ. AD cũng sẽ tham gia tik tok và reddit trong thời gian sớm nhất 🍀🍀🍀
6 months ago | [YT] | 23
View 6 replies
No Sleep
Kênh này AD dự kiến không làm video trong 2-4 ngày nữa.
Mọi người xem video cũ nha ❤️❤️❤️. AD thấy kênh càng ngày càng đi xuống nên đang suy nghĩ thay đổi chủ đề, mong mọi người ủng hộ❤️❤️❤️
7 months ago | [YT] | 53
View 33 replies
No Sleep
KHI GIA ĐÌNH KHÔNG CÒN LÀ NƠI AN TOÀN
Một đêm, khi Tommy đang say giấc nồng, tôi bỗng tỉnh dậy trong một trạng thái hoang mang tột độ. Đầu óc quay cuồng, một cơn đau nhức lan khắp cơ thể, và một cảm giác rùng rợn trào dâng. Tôi nằm cạnh con trai, ánh trăng mờ ảo xuyên qua rèm cửa, phác họa gương mặt thiên thần của thằng bé. Và rồi, nó bắt đầu. Cơn đói. Một cơn đói lạ lùng, dữ dội đến mức khiến mọi giác quan của tôi như bùng cháy. Nó không phải là cái đói của một cái dạ dày trống rỗng, mà là cái đói của một loài ăn thịt. Trong khoảnh khắc ấy, tôi cảm thấy như một thứ gì đó đã thức tỉnh bên trong, một bản năng nguyên thủy, thúc giục tôi làm điều không thể tưởng tượng được.Tôi đứng dậy khỏi giường, bước đi loạng choạng. Chân tôi tự đưa tôi đến nhà bếp, và trước khi tôi kịp nhận thức, tôi đã cầm con dao làm bếp lớn nhất trong tay. Lưỡi dao sắc lạnh phản chiếu ánh sáng mờ ảo từ bên ngoài. Tôi nhìn chằm chằm vào nó, rồi vào bàn tay đang run rẩy của mình, cảm thấy như thể có một lực vô hình đang siết chặt cổ tay, điều khiển tôi. Chân tôi lại bước đi, hướng về phòng ngủ của Tommy. Trong đầu tôi là một cuộc chiến không ngừng nghỉ. Một phần của tôi, phần Linda mà tôi biết, đang gào thét trong tuyệt vọng, nước mắt trào ra không ngừng, cầu xin tôi dừng lại. Phần kia, phần tăm tối, đang thì thầm những lời dụ dỗ ngọt ngào về cơn đói, về sự giải thoát. Tôi đứng bên giường Tommy, nhìn đứa con trai vô tội đang ngủ, và tôi thấy bàn tay cầm dao của mình từ từ nâng lên. Rồi, một tiếng nấc nghẹn ngào bật ra từ cổ họng tôi, khiến tôi giật mình. Dao rơi xuống sàn bếp với một tiếng động loảng xoảng. Tôi đổ sụp xuống, ôm đầu khóc nức nở. Tôi đã không làm điều đó. Nhưng tôi biết, cuộc chiến mới chỉ bắt đầu.Kể từ đêm đó, những cơn ác mộng của tôi không còn là những giấc mơ đơn thuần nữa. Chúng là những hiện thực méo mó, những cảnh tượng kinh hoàng len lỏi vào từng tế bào. Tôi dần dần mất khả năng phân biệt đâu là thực, đâu là ảo. Tôi nghe thấy những tiếng thì thầm không ngừng trong đầu, tiếng nói của một người mẹ méo mó, độc ác, luôn khát khao nuốt chửng con cái của mình. “Mày đói, Linda. Mày biết mà. Thằng bé ngon miệng lắm.” Những lời nói ấy lặp đi lặp lại như một lời nguyền rủa. Tôi bắt đầu nhìn thấy những sinh vật kỳ dị. Chúng cao gầy, màu xám xịt, đôi mắt đỏ ngầu, thường xuyên xuất hiện trên vai Tommy, ghé sát tai thằng bé thì thầm. Chúng vẫy gọi tôi, đôi tay xương xẩu chỉ về phía Tommy, đôi môi không ngừng mấp máy những lời xúi giục kinh tởm. Tôi biết đó là ảo ảnh, nhưng chúng thật đến mức tôi có thể cảm nhận hơi thở lạnh lẽo của chúng trên gáy mình.Tôi bắt đầu tránh mặt Tommy, cố gắng giữ khoảng cách. Tôi sợ hãi chính bản thân mình. Tôi không dám nấu ăn, sợ rằng con dao sẽ lại hiện diện trong tay tôi một cách vô thức. Tôi chỉ để Tommy ăn đồ hộp, đồ ăn nhanh, hay đôi khi là mua thức ăn chế biến sẵn. Tommy, với sự nhạy cảm của thằng bé, nhận ra sự thay đổi của tôi. Thằng bé nhìn tôi với ánh mắt vừa lo lắng vừa sợ hãi. “Mẹ ổn chứ ạ?” Tommy hỏi. Tôi chỉ gượng cười, vội vã quay đi, sợ rằng ánh mắt của thằng bé sẽ nhìn thấy con quái vật đang lớn dần trong tôi.Một buổi chiều, khi Tommy đang chơi xếp hình trong phòng khách, tôi ngồi trên ghế sofa, cố gắng tập trung vào cuốn sách. Nhưng những tiếng thì thầm trở nên dữ dội hơn bao giờ hết, những hình ảnh của lũ sinh vật ghê tởm chập chờn trước mắt. Mũi tôi ngửi thấy một mùi hương ngọt ngào, tươi mới, giống như mùi của một con mồi. Và rồi, tôi không còn kiềm chế được nữa. Một cơn thèm khát dữ dội, không thể cưỡng lại, dâng lên trong tôi. Cơ thể tôi tự đứng dậy, bước từng bước nặng nề về phía Tommy. Thằng bé đang mải mê với những khối xếp hình LEGO màu sắc, không hề hay biết gì. Tôi lao vào thằng bé, bàn tay tôi bấu chặt lấy vai Tommy. Tommy la lên một tiếng hoảng sợ. Chính tiếng la đó đã kéo tôi trở lại. Tôi nhìn xuống, thấy những ngón tay mình đang in hằn vết đỏ trên da thịt mềm mại của con trai. Tommy đang khóc thét. Tôi buông tay, lùi lại vài bước, như bị điện giật. Tôi nhìn vào gương treo trên tường, và hình ảnh phản chiếu đã khiến tôi chết điếng. Đôi mắt tôi đỏ ngầu, khuôn mặt tôi méo mó vì một nụ cười rùng rợn mà tôi không hề kiểm soát. Tôi không nhận ra chính mình. Những vết máu nhỏ li ti vương trên khóe miệng tôi. Không, không phải máu của Tommy. Tôi đã… tự cắn môi mình? Hay ai đó đã cắn tôi? Lúc này, tôi hoàn toàn sợ hãi, không thể thở nổi, nhưng tôi biết, một phần con người tôi đã biến mất mãi mãi. Cái ranh giới mỏng manh giữa Linda và con quái vật đã bị xóa nhòa.Từ ngày đó, Linda mà tôi biết đã gần như không còn tồn tại. Tôi cảm thấy cơ thể mình đang dần biến đổi, không phải theo cách vật lý rõ ràng, mà là một sự biến chất từ bên trong. Da tôi trở nên nhợt nhạt hơn, gân xanh nổi rõ dưới lớp biểu bì, và tôi thường xuyên cảm thấy một cơn ngứa ran khó chịu khắp cơ thể. Mỗi khi nhìn vào mắt con trai mình, tôi không còn thấy sự ngây thơ, sự yêu thương như trước. Thay vào đó, tôi chỉ thấy sự sợ hãi phản chiếu trong đôi mắt xanh biếc của thằng bé, và trong đôi mắt tôi, tôi thấy sự tăm tối, cơn đói và một nỗi ám ảnh không thể thoát ra. Những tiếng thì thầm giờ đây không còn là lời xúi giục nữa, mà là những mệnh lệnh dứt khoát, vang vọng như tiếng chuông trong nhà thờ đổ nát.Một đêm, tôi thức giấc vì tiếng động lạ. Tommy đang khóc. Tôi ngồi dậy, nhìn thấy cánh cửa phòng thằng bé hé mở. Một bóng đen lờ mờ di chuyển trong hành lang. Tôi đứng dậy, cảm thấy một luồng năng lượng lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Tôi lại ở trong trạng thái đó. Cái trạng thái mà tôi không phải là mình. Tôi bước ra hành lang, và thấy Tommy đang đứng trước cửa phòng tôi, đôi mắt mở to, đầy nước mắt. Tommy nhìn thấy tôi, và thằng bé rú lên một tiếng thét thất thanh. Trước mắt tôi, Tommy không còn là con trai tôi nữa. Nó là một con mồi, một miếng thịt tươi ngon đang run rẩy. Tay tôi cầm một con dao làm bếp lớn, không biết từ lúc nào nó đã ở đó. Ánh mắt tôi trống rỗng, không còn chút tình mẫu tử nào, chỉ còn sự thèm khát. Tommy quay lưng bỏ chạy, lao ra khỏi cửa chính, xuyên qua màn đêm tĩnh mịch của khu vườn sau nhà. Tôi lao theo, bàn chân trần lạnh cóng trên nền cỏ ẩm ướt, mái tóc rối tung trong gió. Con quái vật bên trong tôi đã hoàn toàn chiếm hữu.Tommy chạy thục mạng, cố gắng thoát khỏi tôi, nhưng thằng bé chỉ là một đứa trẻ 12 tuổi, còn tôi, tôi không biết mình là gì nữa, nhưng tôi nhanh hơn, mạnh hơn. Tommy rẽ vào khu rừng nhỏ phía sau nhà, nơi chúng tôi thường đi dạo vào những buổi chiều chủ nhật. Bóng cây chằng chịt, che khuất ánh trăng, tạo thành một mê cung tối tăm. Cơn thèm khát trong tôi đã lên đến đỉnh điểm. Tôi có thể ngửi thấy mùi sợ hãi từ Tommy, mùi máu tươi đang sôi sục dưới da thịt thằng bé. “Tommy!” Tiếng kêu của tôi vang vọng trong rừng sâu, không còn là tiếng của người mẹ nữa, mà là tiếng gầm gừ của một con thú săn mồi.Tommy vấp ngã, cố gắng bò dậy nhưng không kịp. Tôi đã bắt kịp thằng bé trong màn đêm tăm tối. Tôi ngã quỵ xuống, ôm lấy con trai mình trong cơn điên loạn. Tay tôi nắm chặt con dao, lưỡi dao lạnh buốt lướt trên da thịt non mềm của thằng bé. Trong giây phút ấy, tôi không thể phân biệt nổi giữa cơn đói quái đản và một tia sáng yếu ớt của tình mẫu tử vẫn còn sót lại đâu đó. Một tiếng kêu rên yếu ớt thoát ra từ cổ họng tôi, nhưng tay tôi lại không thể ngừng lại. Một tiếng “khực” ghê rợn vang lên, một cảm giác ấm nóng trào ra giữa các ngón tay tôi.Tôi bừng tỉnh. Tiếng la hét của Tommy vẫn còn văng vẳng trong tai tôi, nhưng giờ đã tắt lịm. Tôi nhìn xuống bàn tay mình. Máu. Máu đỏ tươi, ấm nóng, dính đặc giữa các ngón tay tôi, nhuộm đỏ cả bộ quần áo ngủ của tôi. Khi tôi nhìn xuống, Tommy nằm im lặng, đôi mắt xanh biếc mở trừng trừng nhìn thẳng vào tôi, không còn sự sợ hãi, chỉ còn sự trống rỗng vô hạn. Cổ họng thằng bé... Tôi đã làm gì vậy? Trên mặt đất ẩm ướt, những vũng máu đen ngòm đang lan ra, không thể nào dập tắt được. Mùi máu tanh nồng nặc xộc vào mũi tôi, quyện lẫn với mùi bùn đất và lá mục.Những tiếng thì thầm trong đầu tôi đột ngột im bặt. Con quái vật đã im lặng. Chỉ còn lại tôi, Linda, đứng đó giữa màn đêm, với bàn tay nhuốm máu của chính đứa con trai mình. Một tiếng khóc thét xé lòng bật ra từ cổ họng tôi, một tiếng khóc chất chứa sự kinh hoàng, sự hối hận và nỗi đau tột cùng. Tôi quỳ sụp xuống, ôm lấy thi thể lạnh ngắt của Tommy, gương mặt thằng bé vẫn còn nguyên sự ngây thơ, dù đôi mắt đã hóa đá.Tôi đã mất tất cả. Gia đình tôi đã bị tôi hủy hoại. Cái quy tắc về nơi an toàn đã bị chính tôi đạp đổ. Trong khoảnh khắc ấy, tôi nhận ra mình không thể sống với tội lỗi này, không thể sống với con quái vật đã chiếm lấy tôi. Với bàn tay còn dính đầy máu của con trai, tôi đưa lưỡi dao lên cổ mình. Một nhát dứt khoát. Cơn đau chói lên, nhưng tôi không còn cảm thấy gì nữa. Chỉ có sự giải thoát, và một khoảng không vô tận.Câu chuyện của tôi kết thúc ở đây, nhưng nó để lại một câu hỏi ám ảnh mãi mãi: Liệu sự tội lỗi và áp lực của cuộc sống có thể đẩy một người mẹ đến mức độ tuyệt vọng đến như vậy không? Liệu mọi người có thực sự nhận thức được mình đang đi về đâu khi họ bị kìm kẹp bởi nỗi sợ hãi và ám ảnh, bởi những rối loạn tâm lý không thể lý giải? Tôi không bị điều khiển bởi một thế lực siêu nhiên. Tôi là nạn nhân của chính sự mất kiểm soát nội tâm, của một thứ gì đó đã bùng phát từ sâu thẳm bên trong tôi, biến tôi thành một con quái vật. Và đó là sự thật kinh hoàng nhất, bởi vì nó cho thấy, đôi khi, chính chúng ta mới là thứ đáng sợ nhất, và gia đình, nơi tưởng chừng như an toàn nhất, lại có thể trở thành địa ngục tăm tối nhất khi một người mẹ không còn là chính mình.
8 months ago | [YT] | 44
View 3 replies
No Sleep
Tôi Lấy Công Việc Lau Dọn Ban Đêm TẠI Một Kho Lưu Trữ Cũ. Bây Giờ Tôi Ước Mình Đã Không Bao Giờ Làm Thế.
Tên tôi là Alex Miller. Tôi không phải là người kén chọn công việc. Sau khi bị cho thôi việc ở nhà máy ô tô vì một số vụ cắt giảm nhân sự vô lý (mà tôi thề là có liên quan đến việc tôi chất vấn về những con số an toàn đó), tôi cần một việc làm, và tôi cần nó nhanh chóng. Vì vậy, khi tôi thấy quảng cáo trực tuyến cho một vị trí “Nhân viên vệ sinh ban đêm” tại “Kho Lưu Trữ Serenity” mới nghe có vẻ trang trọng, tôi đã nộp đơn. Mức lương khá tốt, đủ để trang trải tiền thuê nhà ở căn hộ nhỏ của tôi ở ngoại ô Cleveland và vẫn còn thừa chút đỉnh.Kho Lưu Trữ Serenity không giống những gì tôi tưởng tượng. Nó không phải là một văn phòng sáng sủa, hiện đại. Thay vào đó, đó là một tòa nhà gạch cũ kỹ, sừng sững như một lăng mộ bỏ hoang ở khu công nghiệp phía đông thành phố. Cửa sổ bị bịt kín hoặc quá cao để nhìn vào. Không có biển hiệu bên ngoài, chỉ có một tấm bảng đồng nhỏ đã gỉ sét với dòng chữ “K.L.T. Serenity”.Ông Henderson, quản lý đêm, là một người đàn ông gầy gò, trọc đầu với đôi mắt trũng sâu, nhìn tôi như thể ông biết mọi thứ về tôi, và không thích lắm. Ông ta chỉ cho tôi một xe đẩy đầy đồ dùng, một đống chìa khóa và một tấm bản đồ sơ sài. “Alex,” ông ta nói, giọng khàn khàn, “Công việc của cậu đơn giản. Lau dọn các khu vực được chỉ định. Đừng bao giờ động vào tài liệu. Đừng bao giờ vào các khu vực cấm. Và điều quan trọng nhất: đừng bao giờ ở đây một mình. Nếu tôi không có mặt, hãy gọi cho tôi. Luôn luôn có ai đó ở đây.” Nhưng tôi chưa bao giờ thấy ai khác ngoài ông ta. Ông ta sẽ xuất hiện rồi biến mất không tiếng động.Những tuần đầu tiên khá buồn tẻ, ngoại trừ sự cô độc tuyệt đối và cảm giác ớn lạnh không ngừng. Tôi lau sàn, đổ rác, lau bụi các kệ sách cao ngất chứa đầy hộp tài liệu màu nâu. Mùi ở đó là sự kết hợp giữa giấy cũ, nấm mốc và một cái gì đó khác, kim loại, gần như là máu. Tôi luôn nghĩ đó là do hệ thống thông gió cũ kỹ.Một đêm, khi đang lau bụi một kệ sách ở tầng ba, tôi nhận thấy một điều kỳ lạ. Một cuốn sách dày, bìa da màu đen, không có tiêu đề, nằm nhô ra khỏi hàng các hộp tài liệu cũ. Nó không giống bất cứ thứ gì khác ở đó. Nó trông... sống động hơn, như thể nó vừa được đặt ở đó. Tôi nhớ lời cảnh báo của ông Henderson, nhưng sự tò mò của tôi mạnh hơn. Tôi kéo nó ra. Nó nặng trịch, và tôi cảm thấy một luồng điện nhẹ chạy qua ngón tay khi chạm vào bìa. Da sần sùi, hơi ấm. Khi tôi mở nó ra, không có chữ viết bên trong, chỉ có những hình vẽ trừu tượng, giống như bản đồ tĩnh mạch hoặc hệ thần kinh phức tạp, được vẽ bằng một chất lỏng sẫm màu, gần như khô cứng. Tôi đóng sầm nó lại, cảm thấy tim đập thình thịch. Tôi nhét nó trở lại vị trí cũ, tự nhủ rằng mình chỉ tưởng tượng ra mọi thứ.Nhưng mọi thứ bắt đầu tồi tệ hơn từ đó. Tôi bắt đầu nghe thấy những tiếng thì thầm, rất khẽ, như thể hàng ngàn giọng nói đang nói chuyện cùng lúc, nhưng ở rất xa. Chúng dường như đến từ bên trong các bức tường, hoặc từ những hành lang tối tăm bị khóa chặt. Tôi kiểm tra điện thoại, bật nhạc để át đi, nhưng đôi khi tôi thề là tôi vẫn nghe thấy tên mình được gọi. "Alex... Miller..."Một lần, tôi đang lau sàn ở hành lang chính thì nghe thấy tiếng bước chân. Cứ nghĩ là ông Henderson, tôi quay lại để chào. Không có ai. Tôi đi dọc hành lang, ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy tạo ra những cái bóng nhảy múa. Tôi có thể thề là tôi thấy một cái bóng di chuyển ở cuối hành lang, nơi có một cánh cửa kim loại khổng lồ với một tấm biển "KHÔNG ĐƯỢC PHÉP VÀO". Tôi đã cố gắng khóa chặt nó bằng chìa khóa, nhưng nó chỉ khẽ cọt kẹt, như thể nó không bị khóa đúng cách.Sự lo lắng của tôi tăng lên. Tôi bắt đầu tự hỏi mình đang làm sạch cái gì. Những cái hộp đó chứa gì? Tại sao lại có những khu vực bị cấm tuyệt đối? Tôi đã cố gắng hỏi ông Henderson, nhưng ông ta chỉ nhìn tôi một cách lạnh lùng. "Cậu không cần biết, Alex. Cậu chỉ cần làm công việc của mình."Vài ngày trước, tôi tìm thấy một bức ảnh cũ bị rơi ra từ một trong những hộp tài liệu. Đó là một bức ảnh trắng đen của một nhóm người đứng trước tòa nhà này, nhưng nó trông... khác biệt. Có những đường dây điện chằng chịt, những thiết bị kỳ lạ gắn vào tường. Và những người trong ảnh không nhìn vào máy ảnh. Họ nhìn vào một cái gì đó mà tôi không thể thấy, với vẻ mặt sợ hãi tột độ. Một người phụ nữ trong ảnh dường như đang la hét, miệng há hốc. Tôi cảm thấy một cơn buồn nôn dâng trào.Đêm qua, mọi thứ đã vượt quá giới hạn. Đèn điện bắt đầu chập chờn liên tục. Tôi đang ở tầng dưới, nơi không có cửa sổ, và những tiếng thì thầm trở nên lớn hơn, rõ ràng hơn, giống như một đám đông đang than khóc. Sau đó là tiếng cào. Tiếng cào từ bên trong bức tường, như thể có hàng trăm con chuột đang cố gắng thoát ra. Nhưng không phải tiếng chuột. Nó quá lớn, quá... hữu cơ.Tôi cảm thấy như mình bị kéo đến cánh cửa kim loại "KHÔNG ĐƯỢC PHÉP VÀO". Có một sự hấp dẫn không thể cưỡng lại. Tôi biết mình không nên, tôi biết đây là ý tưởng tồi tệ nhất từ trước đến nay, nhưng tôi phải biết. Cánh cửa, vốn thường đóng chặt, giờ chỉ khẽ khép hờ. Một kẽ hở nhỏ cho phép một ánh sáng đỏ thẫm rò rỉ ra ngoài, giống như máu đang rỉ qua một vết thương hở. Và mùi... ôi Chúa ơi, mùi đó. Giờ đây nó không chỉ là kim loại hay máu khô. Đó là mùi thịt thối rữa, mùi phân hủy và mùi của sự tuyệt vọng.Tôi đẩy cánh cửa mở ra.Bên trong không phải là một kho lưu trữ. Đó là một căn phòng lớn, được chiếu sáng lờ mờ bởi những đèn đỏ nhấp nháy, giống như đèn báo động. Giữa phòng là một cỗ máy khổng lồ, trông như một cái máy nghiền công nghiệp cũ kỹ, với những cánh tay kim loại và ống dẫn. Từ đỉnh của nó, một chất lỏng sẫm màu, đặc quánh đang nhỏ giọt xuống một cái bể bên dưới, tạo ra một tiếng động buồn tẻ. Và trên sàn, khắp mọi nơi, là xương. Xương người, xương động vật, mảnh vỡ của những thứ mà tôi không thể nhận ra, tất cả đều được nghiền nát và trộn lẫn với một chất dẻo, màu đỏ nâu. Đó là đất. Hay đúng hơn, đó là những gì còn lại của những thứ từng sống.Tiếng thì thầm không còn là tiếng thì thầm nữa. Đó là những tiếng rên rỉ, những tiếng thét bị bóp nghẹt vang vọng từ những bức tường phủ đầy gỉ sét. Tôi nhìn lên. Trên cao, được treo bằng những móc sắt và dây xích, là những cơ thể. Không phải là cơ thể hoàn chỉnh, mà là những phần cơ thể bị lột da, bị cắt xẻ, bị treo ngược, nhỏ giọt chất lỏng màu đen xuống cỗ máy bên dưới. Chúng là con người. Hoặc từng là con người. Mắt tôi dán chặt vào một cánh tay cụt đang đung đưa nhẹ nhàng, móng tay còn nguyên vẹn, sơn màu xanh ngọc. Nó trông giống như cánh tay của một phụ nữ trẻ.Một tiếng rên rỉ phát ra từ một cái lồng kim loại ở góc phòng. Bên trong, một người đàn ông, hoàn toàn khỏa thân và gần như đã chết, đang giãy giụa yếu ớt. Một cánh tay của ông ta đã bị cắt đứt, một dòng máu đen đặc đang chảy ra từ vết thương hở. Mắt ông ta mở to nhìn tôi, cầu xin sự giúp đỡ.Và rồi tôi nghe thấy một tiếng ho khạc từ phía sau."Tôi đã nói với cậu là đừng bao giờ vào đây, Alex."Đó là ông Henderson. Ông ta đứng đó, một nụ cười ghê tởm trên khuôn mặt gầy gò của mình. Trong tay ông ta là một cái rìu lớn, lưỡi rìu sáng loáng dưới ánh đèn đỏ. Ông ta không giống ông Henderson gầy gò, sợ sệt mà tôi biết. Ông ta trông... mạnh mẽ hơn, như thể ông ta đang được tiếp thêm năng lượng từ cảnh tượng kinh hoàng này.Tôi quay người bỏ chạy. Tôi trượt chân trên một đống xương, cảm thấy một cái xương sườn sắc nhọn đâm vào lòng bàn tay tôi. Tiếng cười của ông Henderson vang vọng phía sau tôi. Tôi chỉ cách cửa vài bước chân khi một lực mạnh xé toạc chân tôi. Tôi ngã xuống, cảm thấy một cơn đau rát kinh khủng. Tôi nhìn xuống. Một trong những cánh tay kim loại của cỗ máy đã vươn ra, xuyên qua bắp chân tôi. Nó không phải là một cánh tay máy thông thường; nó có vẻ có gân và cơ, như một con quái vật kim loại.Máu của tôi phun ra, màu đỏ tươi trên nền xương và chất nhầy sẫm màu. Tôi cố gắng kéo chân ra, nhưng cánh tay kim loại siết chặt hơn, cảm giác như xương ống chân của tôi bị nghiền nát. Tôi la hét, nhưng tiếng hét của tôi hòa lẫn vào tiếng rên rỉ của những linh hồn bị mắc kẹt. "Cậu đã thấy quá nhiều, Alex." Giọng ông Henderson giờ đã ở ngay phía trên tôi. "Và cậu có vẻ như là một sự bổ sung tuyệt vời cho kho lưu trữ của chúng tôi."Ông ta giơ rìu lên cao. Lưỡi rìu lấp lánh như một nụ cười chết chóc. Tôi nhìn thấy khuôn mặt mình phản chiếu trong lưỡi thép, đôi mắt mở to vì kinh hoàng. Một cơn đau buốt xé nát cơ thể tôi. Cái rìu bổ xuống. Tôi cảm thấy xương sống mình bị cắt lìa, và thế giới quay cuồng. Máu nóng bắn ra, làm ướt mặt tôi, nhưng đó không phải là máu của tôi. Hay, có lẽ, đó là máu của tôi. Tôi không còn cảm thấy chân mình nữa. Một cái gì đó đã đâm xuyên qua ngực tôi, xé nát phổi tôi. Tôi cố gắng thở, nhưng chỉ có máu và không khí rít lên.Lần cuối cùng tôi nhìn thấy là khuôn mặt ông Henderson, giờ đã biến dạng thành một nụ cười rộng đến mang tai, miệng ông ta đầy răng sắc nhọn. Rồi mọi thứ tối sầm lại. Tôi chỉ còn cảm thấy một cơn đau lạnh buốt lan khắp cơ thể, và sau đó là sự trống rỗng. Cái lạnh sâu thẳm của sự phân hủy, khi cơ thể tôi bị kéo vào cỗ máy, và tôi trở thành một phần của kho lưu trữ vĩnh viễn của Serenity.
8 months ago | [YT] | 36
View 3 replies
No Sleep
- Chào mọi người AD yêu quý của mọi người trở lại rồi đây: Mọi người cho ý kiến làm truyện nào ad cần nhiều ý tưởng truyện hay của mọi người.... nào nào nào lao vào bình luận ý tưởng hay nhất nào 😘😘😘😍😍😍
- AD muốn biết mọi người đa số thích nghe truyện quy tắc hơn hay muốn ad làm thêm thể loại mới nào ☠️☠️☠️
- Sorry mọi người vì chủ nhật chưa có tập đặc biệt ad sẽ làm vào thứ 4 tuần này nha. ( Chủ đề siêu nóng hổi luôn nhờ đón xem nha ❤️❤️❤️ )
9 months ago | [YT] | 37
View 10 replies
Load more